Chương 1

Trong căn phòng khách rộng lớn, tĩnh lặng đến nghẹt thở, Tiết Anh, người con gái suốt mười tám năm đứng đầu toàn trường, sáu năm dẫn đầu khối sinh viên y khoa, chỉ mất hai năm để có tấm bằng thạc sĩ.

Với người khác, năm mười hai tuổi, người ta cầm vô số các loại đồ chơi cho trẻ em hoặc cao hơn đã nắm tay bạn trai hoặc bạn gái. Nhưng riêng Tiết Anh, năm cô mười hai tuổi đã bắt đầu cầm dao mổ và thực hành trên vô số mô hình.

Sáu năm ròng rã vừa học tập vừa làm việc tại bệnh viện thành phố Đại Hoan, hai năm vừa học vừa đảm nhiệm vô vàn các ca phẫu thuật lớn nhỏ, cuối cùng cũng cất tiếng: "Làm ơn... làm ơn đi... đừng bắt tôi làm theo ý của ba nữa... tôi xin đó... tôi cũng là con người... đừng xem tôi như một người máy mà điều khiển nữa... được không?"

Một khoảng lặng nặng nề bao trùm, Tiết Anh khẽ nuốt khan, đôi mắt vẫn không rời khỏi người đàn ông đang đứng sừng sững trước mặt.

Cô hít một hơi thật sâu, như gom hết can đảm còn sót lại, tiếp tục: "Làm ơn... sinh tôi ra thì hãy cho tôi được sống."

Cuối cùng, giọng nói cô trở nên kiên quyết, dứt khoát, như một lời thề khắc cốt ghi tâm: "Kết thúc hợp đồng tại Nhật Bản... nếu còn tự tiện quyết định cuộc đời của tôi... tôi trả lại cái mạng này cho ba."

Khuôn mặt thanh tú in hằn những vệt đỏ ửng đau đớn, khóe môi rớm một đường máu khô khốc. Đôi mắt kiên nghị không rơi một giọt lệ, vẻ mặt lạnh lùng đến thấu xương, thân hình mảnh mai, uy nghiêm quỳ thẳng lưng, như muốn dùng tư thế ấy để chống lại mọi áp bức. Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng từng chữ lại sắc lạnh vang vọng khắp không gian.

Tiết Đình, người đàn ông với khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn, mái tóc đã điểm bạc, đôi mày nhíu chặt lại, để lộ thêm vô vàn đường rãnh do thời gian bào mòn.

Ông nghiến răng, bàn tay giơ lên không trung, nhưng rồi bất chợt khựng lại, một thoáng chần chừ hiện lên trong ánh mắt khi nhìn vào vẻ mặt lạnh lẽo, bất mãn của con gái mình.

Một tiếng thở dài nặng trịch xé tan sự im lặng. Giọng ông đầy lạnh lẽo, nói: "Đi đi."

Nói rồi, ông quay lưng, bước chân nặng nề trở về phòng.

Tiết Anh chống tay xuống sàn, cố gắng đứng dậy. Quỳ quá lâu khiến đôi chân tê dại, dường như mất hết cảm giác. Cô siết chặt bàn tay, chịu đựng cơn tê buốt đang lan tỏa, cố gắng đứng thẳng người.

Ánh mắt cô không hề liếc nhìn về phía cánh cửa phòng kia, mà kiên định hướng thẳng về lối ra.

Một lát sau, Tiết Anh chập chững bước đi, bàn tay run rẩy đặt lên chốt cửa. Giọng nói trầm ổn, nhẹ nhàng vang lên, mang theo một sự giải thoát lạ thường: "Tạm biệt."

Lời tạm biệt ấy, như trút bỏ hết mọi gánh nặng, áp lực, sợ hãi đã đè nén suốt hai mươi sáu năm cuộc đời cô.

Bước ra khỏi cánh cửa, Tiết Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm tĩnh lặng.

Một giọt nước ấm nóng lăn dài trên khóe mắt. Cô vô thức đưa tay lên lau vội, rồi mở đôi mắt hờ hững nhìn xung quanh.

Khung cảnh hiện ra thật đơn sơ, một căn nhà lá vàng úa, quần áo móc lộn xộn trên sợi dây thừng căng ngang bức tường, cố định bằng hai chiếc đinh gỉ sét, được đóng chặt vào thân gỗ dài.

Bên cạnh chiếc giường ọp ẹp là một chiếc bàn học gỗ đã mục nát, chiếc ghế gỗ được lót thêm một mảnh vải nâu sờn cũ.

Trên bàn chất đầy sách vở, dưới chân bàn cũng ngổn ngang vài chồng sách. Những hình ảnh bình dị ấy lọt vào tầm mắt Tiết Anh, khơi gợi một chút bàng hoàng, đưa cô trở về với ký ức mơ hồ về sự việc đã đẩy cô đến nơi này.

Đúng lúc ấy, một dáng người nhỏ bé, cao khoảng 1m58, với chiếc ba lô cũ kỹ trên vai, vội vã chạy vào nhà.

Cả hai sững lại, bốn mắt chạm nhau trong sự ngỡ ngàng.

Sau một thoáng im lặng, đứa nhỏ đưa tay lên gãi gãi đầu, ngại ngùng cất tiếng giải thích: "Chị tỉnh rồi... em không phải người xấu... nhặt được chị trên núi."

Tiết Anh khẽ gật đầu, giọng nói có chút uể oải, hỏi: "Em tên gì? Tôi đã bất tỉnh bao lâu rồi?"

Đứa nhỏ bỏ chiếc ba lô xuống chiếc bàn học cũ, ngồi xuống chiếc ghế gỗ, hai tay đặt lên đầu gối, vẻ mặt nghiêm túc, đáp: "Em tên Sở Mộc... chuyện là... em đoán chị gặp tai nạn khi leo núi... em vô tình đi lên núi lấy củi, sau đó gặp chị đang trong tình trạng chảy máu... máu ở bụng... do bị đá cắt trúng."

Sở Mộc giơ bàn tay nhỏ nhắn ra, cố gắng miêu tả vết thương: "Nó dài khoảng một gang tay của em... em lấy thước đo... chiều rộng là ba xăng-ti-mét."

Nói rồi, Sở Mộc gác chân trái lên ghế, đưa bàn tay xuống cổ chân mình, chỉ vào vị trí bị thương rồi nhìn Tiết Anh, giọng lo lắng: "Cổ chân của chị bị trật nữa."

Rồi giọng Sở Mộc dịu xuống, ánh mắt có chút tự trách: "Nhưng mọi thứ đã ổn rồi ạ... Chỗ em... khi đó ở chỗ của em không có những loại thuốc như trên thành phố... em đã dùng dao hơ lửa, xử lý vết thương, em tự may vết thương cho chị, rồi đắp thuốc... xin lỗi chị vì đã tự tiện."

Sở Mộc cúi đầu, rồi lại ngước đầu lên, nói tiếp: "Còn cổ chân... em hằng ngày đều đắp lá củ chảo... em thấy chân chị đã khỏi hẳn rồi, nhưng để đi lại được như bình thường... thì phải đi rồi mới biết được."

"Em cũng đã mua thuốc tây dưới núi, giả nhuyễn, pha nước cho chị uống.... Thực ra, em chỉ nói tình trạng rồi dược sĩ bán thuốc. Nhưng chắc hẳn là thuốc tốt."

Tiết Anh là một bác sĩ, cô hiểu rõ tình trạng cơ thể mình. Ánh mắt cô khẽ lướt qua lớp vải trắng dày cộm đang bó quanh cổ chân, có phần vụng về.

Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, ánh mắt dịu dàng nhìn Sở Mộc: "Cảm ơn em, Sở Mộc."