Lộc Tri Vi, một "người vô hình" bị gạt ra ngoài lề. Ba không thương, mẹ không yêu, sống đơn độc tới tận bây giờ. Sự tồn tại của cô mờ nhạt đến mức, dù có bị người ta đυ.ng trúng, đối phương có khi cũn …
Lộc Tri Vi, một "người vô hình" bị gạt ra ngoài lề.
Ba không thương, mẹ không yêu, sống đơn độc tới tận bây giờ.
Sự tồn tại của cô mờ nhạt đến mức, dù có bị người ta đυ.ng trúng, đối phương có khi cũng chẳng nhận ra mình vừa va vào người khác.
Cuộc đời đúng là vừa thảm vừa vô lý.
Cho đến một ngày, "quầng sáng nam chính" rơi cái rầm xuống đầu cô, khiến cuộc sống của cô đảo lộn hoàn toàn.
Cùng lúc đó, một thứ gọi là "hệ thống" cũng xuất hiện.
Hệ thống yêu cầu cô lập tức bắt đầu công việc của nhân vật chính, làm những việc mà nam chính nên làm, hoàn thiện cốt truyện của thế giới này.
Lộc Tri Vi: "Hả?"
Lộc Tri Vi: "Quá đáng, tôi là con gái!"
Hệ thống không quan tâm: [Mặc kệ, làm không xong nhiệm vụ thì tôi sẽ giật điện cô.]
Lộc Tri Vi sợ đau: "Vâng anh, không có vấn đề gì đâu anh."
Thế nhưng làm nhiệm vụ được một thời gian, họ bắt đầu phát hiện có gì đó sai sai.
Nữ chính...
Hoàn! Toàn! Không! Làm! Theo! Kịch! Bản!
Hệ thống: [Hả?]
Lộc Tri Vi rất thoải mái, còn an ủi hệ thống: "Phóng khoáng một chút đi, đến tôi còn có thể làm nam chính, người ta phản nghịch một chút thì đã sao?"
Hệ thống: [Mẹ nó, tôi không phóng khoáng nổi...]
Nữ chính max điểm né tránh thế này, thật quá đáng!
Cuối cùng, nữ chính phản nghịch và quá đáng đó cũng đi theo kịch bản một lần.
Cô ấy yêu "nam chính".
Tiếp đi ad ơi😭