Bây giờ vì đôi cánh của con bướm nhỏ là nàng đây vỗ một cái, đã khiến cho nam nữ chính tám tuổi đã phải gặp nhau ở Thượng Thư Phòng. Trời đất ơi, đúng là sắp được hóng chuyện lớn rồi mà!
Trong một khoảnh khắc, nàng đột nhiên cảm thấy việc đi học hình như cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn nữa! Nàng vội vàng nhét thêm hai miếng điểm tâm vào miệng, hào hứng đứng dậy: "Đi, đi, đi học thôi!"
"Người không dùng thêm chút nữa sao ạ?"
Không biết vì sao mà chủ tử nhà mình bỗng dưng lại nhiệt tình đến Thượng Thư phòng như vậy, Thính Tuyết vội vàng cất cả đĩa điểm tâm nhỏ còn chưa động đến vào trong rương đựng sách. Vì trước đây nguyên chủ không được sủng ái, nên vị trí Phượng Dương Cung mà Vân Thư ở cũng hơi hẻo lánh.
Đi loanh quanh hơn nửa canh giờ cuối cùng mới nhìn thấy bóng dáng của Thượng Thư Phòng.
Lúc Vân Thư đến, Lục Hoàng tử và bạn học của hắn, cháu trai của Tả Thừa tướng là Liễu Tử Minh, đã ở bên trong nói chuyện về con chim sáo mà hắn mới có được hôm qua. Trong phòng, ở một vị trí cách xa hai người này nhất. Là một tiểu cô nương búi tóc hai bên, từ mắt đến khuôn mặt đều tròn xoe trông mềm mại non nớt như một con búp bê.
Hai bàn tay nhỏ hồng hào bụ bẫm đang cầm điểm tâm ăn, có thu hút được Lục Hoàng tử hay không thì không biết. Nhưng Vân Thư, người kiếp trước ở hiện đại cực kỳ thích sưu tầm búp bê thì chắc chắn đã bị hạ gục.
Nàng mắt sáng rực, nhanh chân bước đến trước mặt tiểu cô nương, chủ động chào hỏi: "Ngươi chính là Sầm Y Y?"
"Thần nữ Y Y bái kiến Công chúa điện hạ."
Vân Thư xuất hiện có hơi đột ngột khiến cho Sầm Y Y bị giật mình, vội vàng đứng dậy hành lễ. Tuổi còn nhỏ mà động tác lễ nghi đã hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được.
Chỉ tiếc là, hình như tiểu cô nương không biết khóe miệng mình còn dính một ít vụn bánh. Trông khá giống một chú chuột hamster nhỏ bị bắt quả tang đang ăn vụng, khoảnh khắc đó đã khiến Vân Thư bật cười: "Sau này ở Thượng Thư Phòng không cần phải hành lễ."
Vân Thư lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau khóe miệng cho Sầm Y Y. Ý thức được chuyện gì đã xảy ra, tiểu cô nương thấy vậy má liền đỏ bừng lên lúng túng đến mức không biết để tay vào đâu: "Thần... Thần nữ..."
"Không sao, không sao, ngươi không cần căng thẳng ta rất thích ngươi!"
Vân Thư cười tủm tỉm ngồi xuống vị trí bên cạnh tiểu cô nương, quay người lấy điểm tâm và trà sữa từ trong rương đựng sách mà Thính Tuyết vừa đặt bên cạnh mình ra: