"Chiều tối hôm qua... Bệ hạ cho người tới báo tin, chỉ là lúc đó nô tỳ thấy người đã nghỉ ngơi rồi nên nô tỳ không làm phiền người nữa."
Thính Tuyết nhẹ giọng nói: "Nhị tiểu thư của Định Viễn Hầu phủ vài tháng nữa là đến tuổi cập kê rồi, đến làm bạn học cho người nữa chắc chắn là không hợp. Bệ hạ đã chọn cho người một bạn học mới, là đích tiểu thư của Võ An Hầu phủ, Sầm Y Y. Năm nay mới tròn tám tuổi, tuy có nhỏ hơn người một chút. Nhưng..."
Nhưng bản thân nàng vốn dĩ cũng là quay lại Thượng Thư Phòng để học cùng Lục Hoàng tử tám tuổi, câu nói phía sau Thính Tuyết vì giữ thể diện cho chủ tử nhà mình nên đã không nói thẳng ra. Nhưng Vân Thư vẫn hiểu được ý tứ chưa nói hết của nàng ấy, có điều trọng tâm của Vân Thư lúc này lại không nằm ở vấn đề này. Mà là...
Võ An Hầu phủ! Sầm Y Y!
Trời đất ơi đó chẳng phải là nữ chính trong nguyên tác, là nương tử tương lai của Lục Hoàng tử sao!
Trong nguyên tác sau khi Lục Hoàng tử dựa vào thế lực của nhà mẹ đẻ để lên ngôi không lâu, tiếng tăm tàn bạo liền lan xa. Hễ là gia đình nào thật lòng yêu thương con gái, đều không muốn gả nữ nhi của mình cho bạo quân.
Nào ngờ trong cung một đạo thánh chỉ được ban xuống, trong triều các Đại thần từ ngũ phẩm trở lên. Hễ có nữ nhi chưa gả phu quân, mà tuổi tác phù hợp đều phải đưa vào cung tham gia tuyển tú. Thân là nữ chính, Sầm Y Y dĩ nhiên cũng không thể thoát được.
Nàng tuy xuất thân từ gia đình võ tướng, nhưng vì là nữ nhi duy nhất trong ba thế hệ. Từ nhỏ đã được gia gia, phụ thân, thúc thúc, bá bá, ca ca, bọn đệ đệ nuông chiều hết mực. Hoàn toàn bị nuôi thành một cô nương ngây thơ trong sáng, ngọt ngào chưa từng bị ai lớn tiếng mắng bao giờ.
Thế là sau khi vào cung, nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng của bạo quân nàng đã sợ đến đỏ hoe cả mắt. Bạo quân chỉ cần trầm giọng xuống, nàng đã rụt rè như con chim cút.
Bạo quân lúc véo eo nàng có hơi dùng sức một chút, nàng đã như một chú nai con bị kinh động hai bọng mắt to tròn ngấn lệ chực trào. Bạo quân thấy vậy, liền cảm thấy thích thú: "Ồ, nữ nhân này, nàng đã thành công thu hút sự chú ý của ta rồi."
Sau đó là đủ mọi tình tiết không thể miêu tả, cuối cùng thuận lợi đạt được thành tựu.
"Nữ chính mắt vừa đỏ, nam chính liền mạng sống cũng cho nàng."
Vân Thư: "..."