Chương 7

"Lát nữa lấy cho ta một phần, xong phần còn lại các ngươi cứ chia nhau đi. Sáng mai nhớ làm thêm một phần riêng nữa đấy."

"Nô tỳ đa tạ Công chúa điện hạ!"

Rạng sáng ngày hôm sau, bên ngoài trời vẫn còn tối đen như mực. Thính Tuyết cầm đèn l*иg từ ngoài đi vào, đầu tiên là nhẹ nhàng thắp sáng từng ngọn nến trong phòng.

Đợi đến khi căn phòng sáng bừng lên, nàng mới chậm rãi bước đến bên giường của Vân Thư, khẽ gọi: "Công chúa, công chúa điện hạ nên dậy thôi ạ. Hôm nay người còn phải đến Thượng Thư Phòng nữa!"

"Ngủ thêm một chút nữa đi..."

Một giấc mơ đẹp bị đánh thức, Vân Thư ôm chăn lật người.

Thời cổ đại không có nhiều hoạt động giải trí về đêm đặc sắc, thời gian đi ngủ của mọi người thường khá sớm bảy, tám giờ tối tắt đèn đi ngủ cũng là chuyện thường tình.

Nhưng Vân Thư thực sự không quen. Tối qua nàng đã để ý thức đi vào trong biệt thự, xem tiểu thuyết đến hơn mười một giờ đêm mới ngủ. Giờ này mắt còn không mở nổi.

Ấy thế mà Thính Tuyết, vẫn không ngừng lay nàng: "Công chúa điện hạ thời gian không còn sớm nữa rồi, người thật sự không thể ngủ thêm được đâu giờ Dần cũng sắp qua được một nửa rồi!"

"..." Vậy có nghĩa là bây giờ vẫn còn chưa đến bốn giờ sáng sao? Vân Thư vùi đầu vào gối không nghe không nghe, như đang đọc kinh!

"Công chúa điện hạ..."

Thính Tuyết bất lực: "Người mà đến muộn, là sẽ bị Thái phó đánh vào lòng bàn tay đó ạ!"

Vân Thư, đầu óc đã dần tỉnh táo lại: "?"

Nàng không phải là Công chúa sao? Cành vàng lá ngọc, được Hoàng tộc nuông chiều đâu rồi?

A a a a a!

Suốt cả quá trình đều nhắm chặt mắt, mặc cho Thính Tuyết giúp mình rửa mặt thay y phục. Tiếng gào thét trong lòng của Vân Thư cứ kéo dài mãi cho đến khi mùi trà sữa quen thuộc bay vào trong khoang mũi, lúc này mới bình tĩnh lại được vài phần: "Thơm thật."

"Không hổ là trà sữa yêu dấu của nàng!"

"Hôm qua người nói trà sữa để nguội cũng có thể uống được, cho nên nô tỳ đã đặc biệt cho người chuẩn bị thêm một ít để người mang đến Thượng Thư phòng."

Thấy chủ tử nhà mình cuối cùng cũng đã mở mắt, Thính Tuyết có chút buồn cười mà đưa một trong những ly còn nóng hổi vào tay Vân Thư: "Uống thêm chút trà thì dù sao cũng giúp tỉnh táo hơn, còn có bạn học mới của người nữa nếu người muốn có thể chia cho cô ấy một ít."

"Bạn học mới?"

Vân Thư vừa uống trà sữa, vừa cắn một miếng điểm tâm nhỏ:

"Sao ta chưa từng nghe qua chuyện này?"