Chương 6

Vạn lần không ngờ chủ tử nhà mình lại còn định tự mình xuống bếp, Thính Tuyết luống cuống tay chân thu dọn lại đồ đạc trên bàn vào trong hộp thức ăn rồi đuổi theo sau cố gắng dập tắt ý định bất chợt này của vị tiểu tổ tông.

Nào ngờ Vân Thư tuy lười biếng, nhưng trong chuyện ăn uống thì lại không hề qua loa chút nào. Đặc biệt là ở thời cổ đại các hoạt động giải trí lại ít ỏi, tự tay làm trà sữa cũng coi như là một cách gϊếŧ thời gian.

Nàng phất tay cho hai tiểu Cung nữ vốn đang canh giữ trong nhà bếp nhỏ lui ra, chỉ để lại Thính Tuyết giúp mình canh lửa. Nàng tiện tay lấy một nắm lá trà nhỏ, trộn cùng đường thắng rồi cho vào nồi rang khô.

Nhìn đường thắng dần dần tan chảy, Vân Thư nhấc ấm nước sôi đã đun sẵn bên cạnh lên đổ một ít vào. Nước đường đã tan và lá trà vốn đã được rang thơm nay đột ngột gặp nhiệt, những bọt khí sủi lên trong hơi nóng. Hương trà ngọt thanh cũng tức thì lan toả khắp nơi!

"Công chúa điện hạ, sữa bò đun xong rồi ạ!"

Bên cạnh đó Thính Tuyết bưng bát sữa nóng đến hít một hơi thật sâu, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ ngạc nhiên: "Thơm quá! Hóa ra lá trà lại có thể thơm như vậy!"

"Lá trà rang lên uống quả thực thơm hơn, vị cũng ngon hơn một chút. Sau này lúc nào có thời gian, ngươi có thể tự rang một ít để nếm thử."

Kỹ thuật chế biến trà của thế giới này tương tự như thời kỳ đầu của cổ đại ở thế giới ban đầu của Vân Thư, chủ yếu là dựa vào hơi nước để hấp mềm lá trà. Sau đó vò nát, sấy khô rồi nghiền thành bột. Chủ yếu là để nhai nuốt, một ngụm xuống là đầy miệng bã trà.

Người khác thế nào không rõ, chứ Vân Thư chắc chắn là không uống quen được. Một tay cầm muỗng nhẹ nhàng khuấy đường và lá trà trong nồi, một tay nhận lấy bát sứ từ tay Thính Tuyết từ từ đổ sữa bò vào.

Hương thơm tự nhiên của sữa hoà quyện cùng vị đậm đà của trà, cái mùi ngọt thơm mà không ngấy đó khiến cho không ít Cung nữ và Thái giám đang canh giữ bên ngoài cũng phải len lén liếc mắt vào trong nhà bếp nhỏ.

Vân Thư dùng một chiếc muỗng nhỏ riêng múc lên một ít nếm thử vị, cảm thấy cũng được: "Như thế này là được rồi, các ngươi đã nhớ rõ cách làm và liều lượng nguyên liệu kỹ chưa? Ngày mai..."

Nàng đang định dặn dò để sáng ngày mai bọn họ chuẩn bị bữa ăn sáng, tiện thể cũng pha cho nàng một cốc sữa trà nữa. Vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt mong chờ của Thính Tuyết, không khỏi bật cười: