Chương 5

"Đúng là rất quan trọng."

Vân Thư hoàn hồn, nói nhanh như gió: "Ngươi đi đến Ngự Thiện Phòng một chuyến, cứ nói bổn Công chúa cần một ít sữa bò và đường thắng. Nếu có bột khoai mì thì càng tốt, sau đó đến Nội Vụ phủ lĩnh một ít lá trà chưa qua chưng hấp về đây, bổn Công chúa muốn làm trà sữa!"

Trong Ngự Thư Phòng không chỉ có Thái phó nhìn chằm chằm, bên cạnh còn có một quả bơm nổ chậm là Lục Hoàng tử.

Trước mặt bọn họ, Vân Thư không có cách nào yên tâm "Nhắm mắt dưỡng thần" để cho ý thức tiến vào trong căn biệt thự được. Nàng chỉ có thể nghĩ cách để trà sữa xuất hiện một cách hợp lý, dùng nó để miễn cưỡng an ủi tâm hồn mỏng manh đang đau khổ vì sau khi xuyên không lại phải đi học lại của nàng. Hiệu suất làm việc của Thính tuyết vẫn rất tốt.

Sau khi Vân Thư đủng đỉnh đi dạo về Phượng Dương Cung không lâu, Thính Tuyết đã mang những thứ nàng muốn trở về. Sữa bò, đường thắng, lá trà, không có bột khoai mì.

"Vị Tư thiện ở Ngự Thiện Phòng nói, ngài ấy chưa từng nghe qua thứ gì gọi là bột khoai mì. Ngài ấy còn hỏi nô tỳ khoai mì trông như thế nào, ăn vào có vị gì .Nhưng nô tỳ cũng không biết."

Thính Tuyết một bên nhanh nhẹn đem bình đựng đầy sữa bò lấy ra đặt trước mặt Vân Thư, tò mò mà hỏi: "Công chúa điện hạ, rốt cuộc khoai mì là gì vậy?"

"Không có sao?"

Vân Thư khựng lại một chút, lúc này mới nhớ ra khoai mì ở thế giới ban đầu của nàng cũng phải đến thế kỷ mười chín mới từ nước ngoài du nhập vào trong nước. Triều đại Thiên Thịnh không có cũng rất bình thường, chỉ tiếc là trà sữa trân châu của nàng không thể thêm trân châu được.

"Thật ra ta cũng chưa từng thấy khoai mì."

Vân Thư tìm một cái cớ: "Trước đây, ta chỉ tình cờ đọc được trong một cuốn sách nói rằng những thứ làm từ bột khoai mì có vị rất ngon. Nên ta muốn thử , không có thì thôi vậy."

"Ồ."

Thính Tuyết cũng không nghĩ nhiều, nhanh chóng quên vấn đề này đi: "Vậy nếu không có bột khoai mì, có thể làm loại trà sữa mà công chúa nói không ạ?"

Vân Thư gật đầu: "Chắc là được."

"Lát nữa ngươi cứ đun sôi sữa bò trước, sau đó cho lá trà và một ít đường thắng vào trong nồi để lửa nhỏ rang từ từ... Thôi, hay là để tự ta làm đi!"

Nàng vừa nói vừa hừng hực khí thế đứng dậy, đi về phía nhà bếp nhỏ: "Mang hết đồ theo!"

"Mấy việc vặt này cứ giao cho nô tỳ là được, Công chúa điện hạ người..."