Tuyên Võ Đế liếc nhìn chiếc bánh ngọt được đẩy đến trước mặt hắn mà tán thưởng: "Nhìn cũng được đó."
Thứ nhỏ nhắn tinh xảo tỏa ra mùi hương, quả thật là mùi hắn chưa từng ngửi thấy bao giờ. Hắn nhận lấy cái thìa Vân Thư đưa, nếm thử một miếng, vị cũng không tệ, nhưng đối với hắn thì hơi ngọt một chút.
Thật ra, khẩu vị của hắn không quá hợp với món này. Nhưng có lẽ vì tiểu nha đầu trước mặt vừa rồi chỉ một lòng muốn đưa bánh cho vị phụ hoàng như ngài nếm thử, rõ ràng coi trọng hắn hơn cả lão già Đường Viễn Lâm, nên trong lòng hắn không khỏi dâng lên một tia vui sướиɠ âm thầm. Tuyên Võ Đế xưa nay chưa từng có tiền lệ chủ động ăn đến miếng thứ hai.
Ừm... vẫn ngọt.
Vậy thì hắn cứ coi như vì chiếc bánh ngọt này ngọt đến mức không đành lòng, nên miễn cưỡng mở miệng nói vài lời giúp lão già họ Đường vậy!
Tiện tay đặt chiếc thìa sang một bên, Tuyên Võ Đế từ trên bàn lấy ra một quyển tấu chương đưa cho Vân Thư: "Xem thử?"
"... Cái này e rằng không ổn lắm?"
Vân Thư tuy không hiểu lắm, nhưng trong tiểu thuyết và phim truyền hình dường như đều có nhắc đến, tấu chương này, không phải ai cũng có thể xem được?
"Không sao, trẫm bảo ngươi xem thì ngươi cứ xem!"
Tuyên Võ Đế khẽ cười hừ một tiếng, không khách khí nhét thẳng tấu chương vào tay Vân Thư: "Nói ra cũng thật trùng hợp, ngoại tổ của ngươi hôm qua mới dâng tấu chương, hy vọng có thể vào cung gặp ngươi một lần, hôm nay hai người các ngươi lại vừa khéo gặp nhau.
Cả đời Đường đại nhân không có nhiều con, chỉ sinh được một trai một gái. Đến đời cháu chắt, ngoài một cháu gái đã xuất giá, chỉ còn lại một cháu trai và thêm ngươi... Một cháu gái ngoại. Hẳn là ông ấy rất muốn nói chuyện với ngươi nhiều hơn. Nếu ngươi muốn, trẫm mấy ngày tới có thể sắp xếp cho Đường đại nhân vào cung một chuyến nữa."
"Thực ra... Cũng không cần phiền phức đến vậy."
Vừa lướt mắt đọc qua tấu chương, quả nhiên chỉ toàn những lời xin vào cung thăm nàng. Vân Thư chắp tay thành khẩn, ánh mắt tràn đầy mong đợi, rụt rè tiến lại gần Tuyên Võ Đế: "Phụ hoàng, nhi thần nghe Lục đệ nói, trước đây hắn từng ra cung chơi mấy lần?"
"Ngươi cũng muốn ra cung chơi?"
Tuyên Võ Đế lập tức hiểu ý nàng, rất sảng khoái ném ra một lệnh bài: "Nhớ mang theo vài thị vệ, trước khi cung môn đóng cửa thì phải trở về."
"Đa tạ phụ hoàng!"
Không ngờ lại dễ dàng đạt được ước nguyện như vậy, Vân Thư hai tay đón lấy lệnh bài bị ném tới, những lời tâng bốc không ngừng tuôn ra: