Chương 45

Nhưng khi chiếc bánh được bưng lên, mùi hương ngọt ngào nồng nàn lập tức lan tỏa. Sự thiếu kiên nhẫn trên mặt Vân Sở Hoán cũng ngay lập tức bị sự ngạc nhiên thay thế: "Ngũ Hoàng tỷ, chiếc bánh ngọt này của tỷ muồi thơm thật nồng nàn! Ngửi còn hấp dẫn hơn điểm tâm của hai tầng lầu Liên Tâm Trai!"

"Liên Tâm Trai?"

Vân Thư... Đang chậm rãi đưa nho vào miệng mình thì khựng lại: "Ở ngoài cung sao?"

"Đúng vậy!"

"Vân Sở Hoán nóng ruột, liền tự tay bẻ ngay một miếng bánh to đùng cho mình."

"Đó là tiệm bánh nổi tiếng nhất kinh thành, trước khi chưa ăn đồ của Ngũ Hoàng tỷ, thứ ta thích nhất chính là kim diệp tô của tiệm đó!"

"Nghe lời này... Ngươi từng ra khỏi cung rồi sao?"

Vân Thư vung tay tát bay bàn tay vẫn còn định với lấy bánh, rồi tiện thể bẻ một miếng đưa cho Sầm Y Y... Cô bé vẫn ngoan ngoãn đứng chờ bên cạnh.

"Thường xuyên đi sao?"

"Sao có thể thường xuyên? Bình thường phần lớn thời gian đều là do Tử Minh mang vào cung cho ta."

Vân Sở Hoán lúng túng rụt tay về, cúi đầu nếm thử một miếng bánh ngọt. Lớp bánh mềm mại như mây, vị ngọt dịu xen lẫn hương trái cây thơm nồng khiến hắn khựng lại trong thoáng chốc. không nói thêm lời nào, hắn dứt khoát cắm đầu ăn ngấu nghiến.

Phong thái ăn uống quý tộc mà Liễu Quý Phi dày công rèn giũa suốt tám năm qua, lúc này sụp đổ hoàn toàn... Thậm chí còn thảm hại hơn cả khi hắn ăn ngấu nghiến đùi gà rán. Thậm chí đầu mũi còn vô tình dính một chút kem!

Vân Thư: "..."

Cứ đà này mà tiếp tục, tương lai đại bạo quân sẽ không bị nàng vỗ béo thành tiểu béo ú chứ? Hy vọng Liễu Quý Phi đến lúc đó sẽ không đến tìm nàng tính sổ...

"Chậc."

Không đành lòng nhìn tiếp, nàng nhét đại chiếc khăn vào mặt Vân Sở Hoán, rồi hỏi tiếp: "Vậy lần trước ngươi ra khỏi cung bằng cách nào?"

"Nói với mẫu phi một tiếng, để mẫu phi giúp ta nói vài lời, được phụ hoàng cho phép là được rồi!"

Trong lúc lau mặt, hắn líu ríu trả lời. Vân Sở Hoán vứt luôn cái khăn, định ăn tiếp cái bánh cho xong.

Bên ngoài lại đột nhiên có một giọng nói the thé kéo dài từ xa vọng đến gần: "Thánh chỉ đến!"

Thánh chỉ vừa đến, tất cả mọi người có mặt đều phải ra ngoài tiếp chỉ. Vân Sở Hoán dù có muốn ăn bánh ngọt đến mấy, lúc này cũng không thể tùy hứng, đành phải đi cùng Vân Thư ra ngoài đón.

"Phụng thiên thừa vận Hoàng đế, chiếu rằng, Ngũ Công chúa Vân Thư dâng hiến thuật in ấn có công, đặc biệt ban thưởng ngọc như ý một đôi, minh châu sơn hà phiến một chiếc, hải long đông châu triều quan một đỉnh... Bạch ngân vạn lạng, khâm thử!"