Chương 32

Hiếm khi thấy Vân Thư nghiêm túc như vậy, để lúc trình tấu còn có thêm lý lẽ xác đáng, nàng bèn phấn chấn tinh thần, suốt một ngày học đều chăm chú lắng nghe từng lời giảng.

Thôi Thái phó hoàn toàn không hay biết những toan tính thật sự trong lòng nàng, chỉ tưởng rằng nàng đã chịu khuất phục.

Buổi chiều, khi rời khỏi Thượng Thư Phòng, vẻ mặt Thôi Thái phó tràn đầy đắc ý, cứ như vừa giành được thắng lợi sau một trận chiến căng thẳng. Nhưng nào ngờ Vân Thư vừa quay đầu liền đi đến Ngự Thư Phòng!

Lúc ấy, Tuyên Võ Đế đã sớm biết rõ mọi chuyện xảy ra sau khi mình rời đi trong ngày, nhờ miệng Long Ảnh Vệ truyền lại. Đến khi Đại thái giám Lý Đức Hải bước vào bẩm báo rằng Vân Thư thật sự đã chạy tới tìm người cáo trạng, Tuyên Võ Đế vẫn cảm thấy khá ngạc nhiên dù sao trước nay chưa từng có tiền lệ như vậy.

Người là phụ thân, lại càng là Đế vương. Chuyện xung đột với Thái phó tại Thượng Thư Phòng, mấy vị Hoàng tử kia nếu không tìm mẫu phi đến giúp xử lý hậu quả đã là giỏi lắm rồi, chứ sao có thể đích thân đem chuyện phiền phức đến trước mặt hắn?

"Tiểu Ngũ này, đúng là thú vị thật!"

Tuyên Võ Đế thu tờ giấy thử bút lông trước mặt sang một bên, khẽ nhướng mày: "Cho tiểu Ngũ vào đi."

"Vâng ạ."

Lý Đức Hải khom người lĩnh mệnh, rồi lui xuống. Không lâu sau, liền thấy bóng dáng màu xanh tím tuyết kia từ ngoài nhẹ nhàng bước vào. Vân Thư vẫn ngoan ngoãn hành lễ như thường lệ, nhưng so với lần đầu tới diện thánh hôm kia, rõ ràng trông có phần sinh động, tươi tắn hơn hẳn. Chắc là... Đã bắt đầu thấy gần gũi với hắn người rồi?

Nghĩ lại chuyện mình từng lãng quên nữ nhi này suốt bao nhiêu năm, sắc mặt Tuyên Võ Đế cũng bất giác dịu đi vài phần. Tất nhiên, những chuyện nên làm ra vẻ không hay biết... Thì vẫn phải tiếp tục giả vờ như thế.

"Ồ? Gấp gáp vậy là vì sợ trẫm quên ban thưởng sao?"

"Phụ hoàng đã nói ban thưởng sẽ cho người trực tiếp đưa đến cung nhi thần, nào còn cần nhi thần tự mình đến lấy?"

Vân Thư cũng là kẻ cực kỳ giỏi thuận nước đẩy thuyền. Sau mấy lần tiếp xúc, nàng biết Tuyên Võ Đế quả thật như trong sách đã nói, là một Đế vương đối với con cái còn khá khoan dung, thông thường chỉ cần không phạm lỗi lầm mang tính nguyên tắc, hắn sẽ không nổi giận quá lớn.

"Cảm giác căng thẳng dịu xuống, và theo bản năng, những chiêu trò từng giúp nàng chiếm được cảm tình của các trưởng bối lại được nàng vận dụng thành thạo như xưa"