"Trẫm nghe nói ngươi cùng lão Tứ trước đây không lâu mới hoàn thành việc học tại Thượng Thư Phòng phải không?"
"Khởi bẩm phụ hoàng, nhi thần đã hoàn thành việc học ở Thượng Thư Phòng."
Trong lòng Vân Thư khẽ động, nhưng còn chưa đợi nàng nghĩ thông suốt xem Hoàng đế đột nhiên hỏi đến chuyện học hành của mình là có ý gì. Thì giọng nói trầm ổn bình tĩnh của vị Hoàng đế vang lên: "Phù phí di quảng, giải thích thế nào?"
Vân Thư: "?"
Phí gì mà rộng gì? Là đang nói nàng phế đến mức làm người ta mê man sao?
"không biết?"
Có lẽ vẻ ngây ngô thuần khiết trên mặt nàng quá mức mứt rõ ràng không cần chờ nàng mở miệng, tiếng hừ lạnh một tiếng của Hoàng đế đã theo sau: "Chẳng trách vài vị Thái phó trước đó vài ngày tới báo cáo cho trẫm, chỉ nhắc tới lão Tứ như thế nào như thế kia. Đối với chuyện học của ngươi, nửa câu cũng lười nhắc tới!"
"Nhi thần ngu dốt."
Vân Thư có thể làm gì đây? Là một người kiếp trước chỉ quen với những con số, nàng cũng rất lấy làm tiếc!
Hơn nữa, chuyện này nói ra cũng không thể hoàn toàn trách nguyên chủ được. Suy cho cùng triều đại này mặc dù từ rất sớm đã có Nữ đế, phong tục dân gian tương đối cởi mở. Đối với nữ tử cũng không hà khắc giống triều đại khác, thậm chí Công chúa còn có thể cùng Hoàng tử cùng nhau tiến vào Thượng Thư Phòng học tập giống nhau.
Nhưng các vị Thái phó đường đường là trọng thần trong triều, sao lại có thể thật sự quan tâm đến việc học của một vị Công chúa không được sủng ái chứ?
Nói trắng ra là ở trong mắt chư vị Thái phó, học trò duy nhất của họ chính là Tứ Hoàng tử. Còn Ngũ Công chúa chỉ đi theo học kèm cho có lệ mà thôi, có lẽ ngay cả bản thân nguyên chủ cũng nghĩ như vậy.
Nhưng ai cũng không biết Hoàng đế hôm nay rốt cuộc là phát điên cái gì, lại còn nhớ tới việc quản chuyện học hành của một kẻ vô hình như nàng!
Trực giác nói cho Vân Thư biết cuộc sống cá mặn thoải mái của mình sắp kết thúc. Quả nhiên giây tiếp theo, nàng liền nghe Hoàng đế chậm rãi mở lời: "Vì ngươi học không tốt, bắt đầu từ ngày mai cùng với Lục đệ của ngươi cùng nhau tiếp tục đến Thượng Thư Phòng học đi!"
"Nhi thần tuân mệnh."
Vân Thư từ Ngự Thư Phòng đi ra hai mắt vô hồn, Ủ rũ. Cái dáng vẻ sống không còn gì luyến tiếc cõi đời doạ cho Thính Tuyết đang đứng chờ bên ngoài đến mức suýt chút nữa thì chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống đất!