Chương 28

Lời vừa dứt, chiếc lông vũ trong tay Vân Thư đã thấm mực, sẵn sàng viết xuống nét đầu tiên. Chính xác hơn, phần trục cứng và rỗng giữa chiếc lông vũ mới là chỗ đã thấm mực.

"Thiên mệnh chi vị tính, suất tính chi vị đạo, tu đạo chi vị giáo."

Ngay trước mặt Tuyên Võ Đế và Thôi Thái phó, Vân Thư chỉ hạ bút vài nét, câu đầu tiên của "Trung Dung" đã hiện rõ trên giấy. Nhìn kỹ, thực ra có chút khác biệt so với chữ viết bằng bút lông thông thường, nhưng nét bút liền mạch, khí vận thông suốt, quả thực giống hệt nét chữ trên bản chép phạt trước đó.

"Thôi Thái phó, thế nào?"

"Hừ!"

Thôi Thái phó nghiêm mặt hất tay áo: "Bàng môn tả đạo! Không phải bậc quân tử có thể làm!"

"Theo lời Thái phó nói, quân tử cái này cũng không thể làm, cái kia cũng không thể làm, mỗi ngày cứ giữ bộ dáng thanh cao là việc quân tử nên làm sao?"

Thấy Tuyên Võ Đế không lập tức tỏ thái độ, cũng không nghiêng về phía Thôi Thái phó để quở trách nàng, Vân Thư cũng cảm thấy tự tin hơn đôi chút.

"Nhân sinh há có ai vừa sinh ra đã là quân tử? Muốn nên kẻ sĩ, chẳng phải trước tiên phải học, phải đọc sách hay sao? Thử hỏi thiên hạ ngày nay có mấy ai đọc được sách? Một cây bút lông thôi, đối với bách tính mà nói, cũng đủ đổi lấy mấy bữa cơm no bụng rồi!"

"Nhưng lông đuôi gà thì khác..."

Tuyên Võ Đế: "Nói hay lắm!"

Vân Thư: "..."

Mặc dù nàng cố ý muốn để Tuyên Võ Đế nhận ra rằng vị tiểu Công chúa không có thế lực chống lưng này thực sự rất túng thiếu, trong tay chẳng có bao nhiêu tiền, nên lúc nói chuyện đã giương cờ lớn, tỏ ra chính nghĩa. Thế nhưng Hoàng đế phụ hoàng lại nhiệt tình ủng hộ đến mức này, khiến nàng cũng thấy hơi xấu hổ.

Vân Thư khẽ cười gượng, thầm suy đoán xem liệu phụ hoàng lương tâm bỗng trỗi dậy sẽ ban cho nàng bao nhiêu ngân lượng. Chẳng ngờ Tuyên Võ Đế lại quay sang, mỉm cười hỏi Thôi Thái phó: "Thôi ái khanh, khanh có biết một cây bút lông tầm thường, ở các tiệm ngoài kia giá bao nhiêu không?"

"Cái này..."

Thôi Thái phó thoáng ngẩn người ra một chút. Hắn xuất thân thế gia đại tộc, từ nhỏ chưa từng thiếu thốn tiền bạc, bút mực giấy nghiên dùng hằng ngày thứ nào cũng là tinh phẩm. Còn những loại bút lông kém chất lượng bán bên ngoài giá bao nhiêu, hắn thật sự không rõ.

"Đại khái..."

Thôi Thái phó ngẫm nghĩ một lát, cẩn trọng phỏng đoán: "Chắc... Một lạng bạc?"

"Cũng gần đúng."

Tuyên Võ Đế gật đầu: "Một cây bút lông, tám trăm văn."