Vân Thư cố ý ngừng lại một chút, lộ ra vẻ ủy khuất, pha chút nhẫn nhịn và bướng bỉnh: "Nhưng nhi thần không thể vô cớ bị hàm oan! Nếu nhi thần chứng minh được những chữ này quả thực là do nhi thần viết ra, Thôi Thái phó phải miễn cho nhi thần chín lượt chép phạt còn lại!"
"Được."
Thấy trong đáy mắt Vân Thư quang minh lỗi lạc, không hề có chút chột dạ, Tuyên Võ Đế vừa mừng thầm, vừa thuận miệng gật đầu đồng ý. Thôi Thái phó chậm mất nửa bước, lúc này đương nhiên cũng không tiện nói lời từ chối, chỉ đành giữ vẻ mặt nghiêm nghị, bước tới bàn của Sầm Y Y lấy một cây bút lông đưa đến. "Mời công chúa!"
"Ta không dùng cái này."
Vân Thư đứng yên không động, tha thiết nhìn Tuyên Võ Đế: "Phụ hoàng, chỉ cần bản "Trung Dung" này là do nhi thần chép là được, đúng không ạ? Còn... Dùng gì để chép thì chắc không quan trọng đâu nhỉ?”
Tuyên Võ Đế: "?"
Nghe lời nàng nói, chẳng lẽ... Nàng dùng chân để chép sao?
Tuyên Võ Đế im lặng một chút, điều này cũng không trách hắn nghĩ quá xa. Dù sao theo tư duy của người bình thường, viết chữ không dùng bút thì còn dùng gì nữa?
Bút là vật không thể thay thế, vậy thứ duy nhất có thể điều chỉnh, chính là chỗ cầm bút. Đường đường là Công chúa của một nước, lại định cởi giày tất trước mặt bao người thật chẳng còn thể thống gì nữa!
Cảnh tượng đó chỉ thoáng hiện trong đầu thôi cũng đã khiến người ta nghẹt thở.
"Ngươi..."
Tuyên Võ Đế âm thầm hít một hơi thật sâu, đã chuẩn bị tinh thần nếu nha đầu này dám mở miệng nói sẽ dùng chân chép phạt, hắn tuyệt đối sẽ không nương tay, lập tức tăng hình phạt lên hai mươi lần!
"Ngươi muốn dùng gì để chép?"
"Dùng..."
Vân Thư từ trong hộp sách lôi ra một cọng lông gà: "Một loại bút lông khác."
Tuyên Võ Đế: "?"
"Hoang đường!"
Thôi Thái phó nhẫn nhịn suốt nửa ngày, đến khi trông thấy cọng lông đuôi gà kia, cuối cùng cũng không nhịn được mà cất tiếng: "Đọc sách vốn là việc tao nhã, làm sao có thể dùng thứ... Thứ thô bỉ như vậy để viết chữ?"
"Lông đuôi gà sao lại thô bỉ?"
Vân Thư tỏ vẻ không vui: "Bút lông các ngươi dùng chẳng phải cũng đều làm từ lông sói, lông thỏ, lông cừu sao? Mấy cọng lông cũng phải phân cao thấp sang hèn ư?"
"Ngươi!"
Bao nhiêu năm chưa từng gặp học trò "lệch lạc" như Vân Thư, Thôi Thái phó vốn coi trọng phong thái và lễ nghi của kẻ sĩ bị tức đến không nhẹ: "Sao có thể so sánh như vậy được!"
"Sao lại không thể so sánh được? Chẳng phải đều là lông trên người động vật, và đều có thể viết chữ sao?"