Chương 25

Nhưng Thôi Thái phó đã lạnh lùng lên tiếng: "Ngũ Công chúa điện hạ ngủ say đến vậy, chẳng lẽ là sau khi về cung tối qua đã thức trắng đêm chép xong mười lần "Trung Dung" rồi sao?Nếu đã vậy, vậy cũng không cần đợi đến ba ngày sau nữa, điện hạ hôm nay có thể nộp bài chép phạt cho lão thần!"

"..." Hóa ra nàng thật sự đã mang theo bản chép phạt, chỉ là chỉ có một bản, định dùng cho Liễu Tử Minh dựa vào đó mà bắt trước nét chữ.

"Sao vậy?"

Thấy Vân Thư quả nhiên im lặng như hắn liệu trước, râu của Thôi Thái phó giật giật hai cái, tiếp tục mỉa mai: "Một đêm không đủ để Công chúa chép xong mười lần sao?"

"Quả thực không đủ."

Ba vạn năm ngàn chữ phải chép trong ba ngày chỉ riêng chuyện đó thôi đã là quá sức hoang đường!

Vân Thư vốn dĩ hôm qua đã muốn lên tiếng phản đối, chỉ tiếc là lúc ấy gan nàng hơi nhỏ, nuốt luôn cả lời muốn nói. Hiện giờ Thôi Thái phó tự mình chủ động nhắc đến, nàng thuận thế lấy ra bản chép mà mình đã chép xong đêm qua.

"Học trò vụng về không giỏi thư pháp cho lắm, một đêm gắng gượng lắm mới viết nổi ba nghìn chữ, thực sự là cực hạn rồi."

"Ba nghìn chữ."

Thôi Thái phó cười lạnh một tiếng, đang định mở miệng trách mắng thêm vài câu, ánh mắt vô tình lướt qua bản chép phạt mà Vân Thư lấy ra, lông mày hắn lập tức nhíu chặt hơn. Hắn đưa tay giật lấy bản chép phạt, nhanh chóng lật nhanh từ đầu đến cuối, sắc mặt mỗi lúc một thêm giận dữ, cơn giận dâng lên thấy rõ.

"Xem ra Công chúa điện hạ quả thực không hề xem lão thần ra gì, ngay cả bài chép phạt cũng dám tìm người khác viết thay!"

"Thái phó có chứng cứ gì để chứng minh bài chép phạt này của ta đã tìm người khác viết thay không?"

Mặc dù nàng đúng là có ý định tìm Liễu Tử Minh viết thay. Nhưng bản chép này rõ ràng là do nàng tối qua đã đích thân khổ cực chép ra!

Vân Thư đầy tự tin dùng lời mà Thái phó đã ép nàng hôm qua để phản bác lại: "Thái phó nếu không muốn dạy dỗ Vân Thư, cứ việc trực tiếp bẩm báo với phụ hoàng, hà tất vô cớ oan uổng người?"

"Lão thần khi nào..."

"Ngươi muốn bẩm báo với trẫm chuyện gì?"

Ngay khi không khí trong Thượng Thư phòng dần trở nên căng thẳng, một bóng dáng khoác y phục vàng rực rỡ bất ngờ xuất hiện ngoài cửa.

Tuyên Võ Đế sau buổi thiết triều sáng nay, chợt nhớ tới những lời bẩm báo của Long Ảnh Vệ hôm qua, liền nổi hứng, quyết định đích thân đến xem thử đứa con gái "không chịu học hành" của mình rốt cuộc có gì đặc biệt.