Chương 24

"Là..."

Thính Tuyết mơ hồ lại nhìn tờ giấy phạt chép trong tay, và ba mươi chữ mà Vân Thư đã viết trước đó bị tùy tiện vứt vào góc tường, khi ra ngoài dặn cung nữ sai vặt mang nước nóng vào, trong đầu vẫn chưa thể hiểu nổi. Chỉ là đổi cây bút để viết thôi, mà thứ viết ra lại có thể khác biệt lớn đến vậy sao?

Ba mươi chữ đầu tiên lại rất phù hợp với hình dung của nàng về trình độ của Công chúa, mỗi nét bút đều mang theo sự nỗ lực vụng về đặc trưng của một đứa trẻ. Thế nhưng những chữ viết về sau...

Sự chênh lệch này, chẳng khác nào một đứa trẻ mới vào trường học bỗng chốc biến thành một vị cử nhân lão luyện!

Hay là để khi nào rảnh, nàng cũng thử theo xem sao?

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Vân Thư đã bị Thính Tuyết lôi ra khỏi chăn như thường lệ. Chút hứng thú của buổi học đầu tiên nay đã chẳng còn sót lại bao nhiêu, oán khí trên người nàng so với hôm qua lại càng thêm nặng.

Trong mắt nàng, Thôi Thái phó, người luôn miệng nói những lời, "Chi hồ giả dã, nhân nghĩa đạo đức". Chẳng khác gì một viên thuốc an thần biết đi.

Vân Thư gắng gượng nghe nửa khắc đồng hồ những lời lẽ khiến nàng mụ mị đầu óc: "Duy thiên hạ chí thành, vi năng kinh luân thiên hạ chi đại kinh, lập thiên hạ chi đại bản, tri thiên địa chi hóa dục. Phu yên hữu sở ỷ? Truân truân kỳ nhân! Uyên uyên kỳ uyên! Hạo hạo kỳ thiên! Cẩu bất cố thông minh thánh tri đạt thiên đức giả, kỳ thục năng tri chi..."

Sau đó, trong tiếng giảng bài hùng hồn vang dội của Thôi Thái phó, mí mắt trên dưới của nàng bắt đầu dính chặt vào nhau.

"... Ngũ Công chúa điện hạ."

"Ngũ Công chúa điện hạ!"

Hình như có người đang gọi nàng? Ý nghĩ ấy chỉ vụt qua trong đầu Vân Thư chừng hai khắc, nhưng nàng không buồn đáp lại, vì bản năng mách bảo nàng rằng giọng nói kia cực kỳ đáng ghét. Và rồi ngay giây tiếp theo, giữa trời quang mây tạnh, một tiếng sét nổ vang như xé toạc không trung!

Vân Thư toàn thân run rẩy, choàng tỉnh dậy, vừa khéo đối mặt với gương mặt đen kịt như đáy nồi của Thôi Thái phó. Thì ra trời vẫn trong veo, chẳng có tiếng sấm nào cả. Âm thanh kinh hoàng kia là do Thôi Thái phó nổi trận lôi đình, đập bàn giận dữ vì gọi mãi mà nàng vẫn ngủ say như chết.

"Thái... Thái phó."

Ngủ gật trong giờ học bị bắt quả tang, Vân Thư ít nhiều vẫn có chút chột dạ. Đầu óc mơ hồ bỗng chốc tỉnh táo, nàng đứng dậy, định xin lỗi trước.