Với tâm trạng lo lắng Vân Thư mặc cho Thính Tuyết thay cho mình một bộ áo choàng bớt xuề xòa hơn, trên suốt quãng đường từ Phượng Dương Cung đến Ngự Thư Phòng. Trong đầu Vân Thư không ngừng điên cuồng hồi tưởng lại xem rốt cuộc có chuyện gì, có thể khiến vị Hoàng đế này đột ngột triệu kiến nàng.
Cuối cùng, không biết có phải vì nghĩ quá nhiều nên khiến tinh thần có phần căng thẳng quá độ hay không. Mà đến khi vừa bước vào Ngự Thư Phòng, Vân Thư đã cảm nhận được một luồng khí thế uy nghiêm tỉnh lặng của Hoàng đế ập đến.
Vân Thư cũng không dám ngang nhiên nhìn ngó lung tung, chỉ cúi đầu vừa lén dùng ánh mắt lặng lẽ quan sát xung quanh. Nàng vừa có chút lóng ngóng cúi người hành lễ, vấn an cũng có phần gượng gạo: "Nhi thần bái kiến phụ hoàng, chúc phụ hoàng vạn phúc kim an."
"Bình thân."
Giọng nói kia uy nghiêm, trầm thấp mà đầy uy lực. Cái khí thế tự nhiên toát ra từ bậc Đế vương ấy, so với những vị Hoàng đế trong kịch truyện quả khác xa một trời một vực.
Vân Thư đứng yên tại chỗ mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Lưng thẳng tắp như cây bạch dương nhỏ, khiến Ngự Thư Phòng thoáng chốc tĩnh lặng hẳn. Nàng không biết chính mình nên nói cái gì, còn Tuyên Võ Đế thì ngồi ở phía sau long án cẩn thận tỉ mỉ mà đánh giá nữ nhi của chính mình hiếm khi quan tâm đến này.
Tiểu cô nương mười ba tuổi, tuy rằng kế thừa nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần trời ban của Hoàng tộc vân thị. Nhưng dù sao tuổi vẫn còn nhỏ, khuôn mặt non nớt thậm chí còn mang theo vẻ hồn nhiên của trẻ con.
Dáng người nhỏ nhắn, mảnh khảnh tấm lưng thẳng tắp. Nhưng nhìn thế nào, cũng không có vẻ gì là có thể gánh vác được trọng trách lớn lao như vậy!
Nhưng... Nhớ tới hôm nay, khi người đang đau đầu chuyện trong triều có quá nhiều con cháu quý tộc quyền quý. Thời buổi này, việc học quả thực hao tốn rất nhiều ngân lượng. Con cháu hàn môn muốn nuôi nổi một người đi học, chẳng phải chuyện dễ dàng.
Hiếm có được mấy người nổi bật hơn một chút, đi được đến tận kỳ thi Cung Đình. Thì cũng thường vì tài nguyên tiếp xúc được, kém xa con cháu nhà quyền quý mà bị áp đảo một bậc.
Hệ thống lựa chọn mô phỏng cuộc đời lại đưa ra kết quả rằng: [Chỉ cần ngài để Vân Thư vào Thượng Thư phòng học tập, là có thể khiến số lượng học trò nghèo tăng lên đáng kể!]
Trong lòng Tuyên Võ Đế, có ngàn vạn ý nghĩ lướt qua. Nhưng trên mặt lại không có nữa phần biểu hiện ra ngoài.