Chương 19

Vân Sở Hoán trong lòng vừa giận vừa tủi thân: "Bổn Hoàng tử đường đường là Hoàng tử tôn quý, lẽ nào lại không gϊếŧ được mấy tên nô tài?"

"Ngươi là Hoàng tử, họ chỉ là cung nhân. Về thân phận địa vị, đúng là ngươi ở trên, có thể gϊếŧ họ cũng chẳng ai dám nói gì."

Sống ở cổ đại, nói gì đến mọi người bình đẳng đều là vô nghĩa. Vân Thư sẽ không ngây thơ đến mức cố gắng khiến một vị Hoàng tử chấp nhận quan niệm đó.

Nàng trực tiếp dùng chính logic của Vân Sở Hoán để đối chọi lại hắn: "Nhưng phụ hoàng vẫn là Cửu Ngũ Chí Tôn, người tôn quý nhất thiên hạ, thân phận của người cũng cao hơn ngươi, vậy tại sao người không gϊếŧ ngươi?"

"Bởi vì bổn Hoàng tử là con của phụ hoàng!"

Vân Sở Hoán đương nhiên phản bác: "Huống hồ bản Hoàng tử lại không hề phạm lỗi, phụ hoàng vì sao phải gϊếŧ ta?"

"Vậy những người trong cung ta lẽ nào đã phạm lỗi?"

Nàng nói nhanh như gió, một lần nữa dùng chính logic của Vân Sở Hoán để phản bác lại hắn.

Vân Thư cũng không cho hắn cơ hội phản ứng, ngay sau đó lại chuyển sự chú ý của hắn trực tiếp khỏi những thái giám cung nữ đó: "Trẻ con ba tuổi cũng biết oan có đầu nợ có chủ, ngươi chẳng qua là vì mình không cẩn thận bị ngã nên mới tức giận thôi sao? Ngũ Hoàng tỷ sẽ báo thù cho ngươi là được!"

"Ngươi nói báo thù cho ta ư?"

Rốt cuộc vẫn là tuổi còn nhỏ, lại thêm từ trước tới nay luôn được nuông chiều, quen thói làm theo ý mình, căn bản chưa từng bị ai lớn tiếng trách mắng.

Liên tiếp những lời lẽ của Vân Thư tuôn ra như súng liên thanh khiến Vân Sở Hoán nhất thời phản ứng không kịp. Câu cuối đột ngột chuyển hướng, càng khiến hắn thêm vài phần ngơ ngác: "Báo thù thế nào?"

"Người đâu!"

Vân Thư không nhiều lời, vung tay gọi người, thần thái vô cùng bá đạo đến không không tưởng tượng được: "Kéo con gà vừa mạo phạm Lục Hoàng tử xuống chém đầu! Còn gốc cây khô khiến Lục Hoàng tử vấp ngã, bứng tận rễ đi, đoạn tuyệt sinh cơ!"

Vân Sở Hoán: "..."

Luôn cảm thấy bản thân hình như bị qua loa cho xong chuyện, nhưng hắn lại chẳng có bằng chứng gì. Mơ hồ chớp mắt, Vân Sở Hoán còn chưa kịp suy nghĩ vấn đề rốt cuộc xuất phát từ đâu, suy nghĩ của hắn lại bị Vân Thư cắt ngang lần nữa: "Lục Hoàng đệ, đệ muốn ăn gà rán vị thì là, vị ngũ vị hương, vị tỏi, hay là vị cay?"

"... Đó là cái gì?"

Chưa từng nghe qua những mùi vị kỳ lạ như thế, Vân Sở Hoán lập tức ném sạch chút linh quang hiếm hoi vừa lóe lên trong đầu.