Chương 18

"Người đâu! Kéo hết lũ phế vật này xuống đánh chết bằng gậy cho bổn Hoàng tử!"

"Đánh chết bằng gậy!"

Tưởng đâu Vân Sở Hoán chỉ vì mất mặt mà nổi nóng vài câu rồi thôi, Vân Thư bỗng ngẩng đầu, ánh mắt chăm chăm nhìn về phía Lục Hoàng tử điện hạ đang đứng cách đó không xa.

Người kia hoàn toàn không nhận ra có gì sai trong mệnh lệnh mình vừa thốt ra, điều khiến nàng bất giác lạnh trong lòng.

Đúng vậy, vào những năm đầu khi tiểu thuyết mạng vừa mới nở rộ, quy định vẫn còn nhiều kẽ hở, đến mức có không ít nhân vật chính thẳng thừng phạm gần hết Bộ luật hình sự mà chẳng ai buồn để tâm.

Là một bộ ngôn tình cổ điển, trong cuốn "Bạo Quân Đích Chưởng Tâm Kiều Sủng" này, nam chính Vân Sở Hoán cũng chẳng phải kiểu nhân vật có thân thế bi thương, càng không phải là bạo quân ngoài lạnh trong ấm, giả vờ hung hăng để thuận lợi trị quốc an dân.

Hắn chính là một Quân vương tàn bạo thực thụ. Mười năm sau, hắn sẽ tự tay tàn sát toàn bộ huynh đệ ruột thịt, hễ ai trong triều khiến hắn không vừa mắt, liền bị lôi ra xử lý không thương tiếc. Ngay cả chốn hậu cung, phi tần nếu lỡ khiến hắn khó chịu cũng chỉ có con đường chết. Nàng dựa vào đâu mà nghĩ rằng khi hắn tám tuổi, hắn sẽ thật sự vô hại như vẻ ngoài của hắn?

Không chừng... Vẻ ngoài ngây thơ, ngoan ngoãn kia của Vân Sở Hoán thật sự là thật. Ai mà biết được?

Chỉ là sự ngây thơ ngoan ngoãn đó chỉ dành cho những người có thân phận ngang bằng với hắn, hoặc cao hơn hắn một bậc. Còn đối với những thái giám cung nữ trong cung, và những người sẽ bị hắn tùy tiện ra lệnh chém gϊếŧ trong tương lai, đối với hắn mà nói, cũng chẳng khác gì những con kiến bên đường.

Hắn không vui, liền giẫm chết tất cả. Trong mắt hắn, chẳng phải chuyện gì ghê gớm chỉ là chuyện thường, quay lưng một cái đã quên sạch không còn vết tích.

Cũng như lúc này, tiếng khóc lóc van xin của đám cung nữ, thái giám khắp sân thậm chí chẳng đổi nổi lấy một ánh mắt của Vân Sở Hoán. Ngay cả Liễu Tử Minh đứng bên cạnh cũng mang vẻ mặt thản nhiên, như đã quá quen với cảnh tượng này.

"Dừng tay!"

Vân Thư, người xưa nay luôn sống kiểu phật hệ, thế mà hôm nay lại hiếm hoi nổi trận lôi đình.

"Người trong cung của ta, Lục Hoàng đệ dựa vào đâu mà nói gϊếŧ là gϊếŧ?"

"Chẳng qua là vài hạ nhân hèn mọn thôi, sao lại không thể gϊếŧ?"

Không ngờ vị Ngũ Hoàng tỷ vốn dĩ trông có vẻ hiền lành của mình, lại vì mấy tên thái giám cung nữ cỏn con mà nổi giận với mình.