Vân Thư không muốn phí phạm khoảng thời gian chờ đợi ấy. Ngay khi trở về Phượng Dương Cung, nàng liền sai người chuẩn bị bút, mực, giấy và nghiên. Mặc dù vừa ở Thượng Thư Phòng đã nói rằng sẽ để Liễu Tử Minh giúp nàng chép phạt. Nhưng dù là bắt trước nét chữ, cũng phải có một bản gốc trước đã chứ!
Vân Thư ngồi ngay ngắn trước bàn học, làm bộ chăm chú viết được chừng ba mươi chữ thì buông bút than thở: "Không được rồi, ta chịu thua, cái này khó viết quá đi mất!"
Cứ nhìn vẻ mặt nghiêm khắc của Thôi Thái phó hôm nay, Vân Thư dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được, nếu nàng nộp lên một đống chữ gà bới, lão già kia chắc chắn sẽ lại nổi giận. Không chừng còn tức giận mà bắt nàng chép lại mười lần nữa!
Cây bút lông mềm oặt thế này, lại khiến nàng càng thêm khổ sở. Ở thời hiện đại, nàng nào có luyện viết kiểu này bao giờ.
Mới gắng gượng viết được ba mươi chữ tạm xem là ngay ngắn, tay đã mỏi nhừ, run lên bần bật! Chép xong ba ngàn chữ này, chẳng khác nào muốn lấy mạng ta!
Nàng đặt mạnh bút lông sang một bên, Vân Thư ngả người tựa lưng vào ghế, trông chẳng khác gì một con cá mặn đánh mất lý tưởng: "Phải nghĩ cách khác thôi..."
"Ngũ Hoàng tỷ nếu thật sự không muốn chép, thì cứ để người khác chép mười lần là xong chứ gì!"
Vân Sở Hoán ở bên cạnh đưa ra một ý kiến tệ hại: "Dù sao trước giờ lão già họ Thôi cũng chưa từng thấy chữ của tỷ mà."
"Nhưng rồi kiểu gì cũng có ngày bị phát hiện thôi."
Sầm Y Y lấy hết can đảm, nhỏ giọng phản bác: "Nếu bị phát hiện, Thái phó nhất định sẽ nổi trận lôi đình!"
"Thế ngươi có cách nào hay hơn không?"
Vân Sở Hoán liếc cô một cái, chẳng buồn tranh luận. Sầm Y Y lập tức co rúm lại như con chim cút nhỏ, im bặt.
Vân Sở Hoán nói xong, bỗng như nhớ ra chuyện gà rán còn chưa tới tay. Hắn ngừng lại một chút, rồi đá nhẹ vào mông Liễu Tử Minh: "Ngươi đi xem thử, Ngũ Hoàng tỷ của ta chẳng phải đã viết được mấy chục chữ rồi sao? Có thể dựa vào đó mà bắt trước nét chữ tỷ ấy được không?"
"Cái này... Thật sự ít quá!"
Liễu Tử Minh nghe vậy, mặt liền xụ xuống: "Ta thật sự không làm được đâu!"
"Thật vô dụng!"
Vân Sở Hoán trừng mắt lườm hắn: "Nét ngang, nét phẩy, nét sổ, nét chấm gì cũng có rồi đấy thôi, ngươi còn..."
"Không sao, ta nghĩ ra cách rồi!"
Dù đám người bên cạnh có ồn ào thế nào, Vân Thư vẫn giữ được sự tỉnh táo.