"Vừa hay ta cũng chưa dùng bữa sáng, cùng ăn nhé."
"Vâng ạ."
Có lẽ Sầm Y Y đã nhận ra vị Ngũ Công chúa điện hạ này thật sự rất dễ gần, tâm trạng căng thẳng của Sầm Y Y cuối cùng cũng đã dịu đi phần nào.
Khi vừa thả lỏng, mùi hương đậm đà nồng nàn của trà sữa liền lập tức thu hút Sầm Y Y: "Thơm quá!"
Một tiểu cô nương ngây thơ trong sáng và ngọt ngào thời thơ ấu, làm sao mà biết che giấu cảm xúc thật của mình?
Sầm Y Y nuốt một ngụm nước bọt, cái dáng vẻ mong chờ đó quả thực giống như người đã khát ba ngày chưa được uống một giọt nước nào.
"Đây là trà sữa."
Vân Thư đẩy một trong những ly nhỏ của mình về phía Sầm Y Y: "Ngươi uống thử xem?"
"Tạ ơn Công chúa điện hạ!"
Vẽ mặt của tiểu cô nương được chạm khắc như ngọc vừa ngây thơ vừa đáng yêu, hai tay cẩn thận bưng ly lên uống một ngụm, khoé môi lập tức dính một vệt sữa nhàn nhạt. Nhưng bản thân Sầm Y Y lại hoàn toàn không hay biết.
Đôi mắt to trong veo ngây thơ chợt sáng lên, hai má lúm đồng tiền nhỏ như hoa nở rộ theo khoé môi cong lên trên khuôn mặt ngây thơ của tiểu cô nương.
Sầm Y Y theo bản năng ôm chặt chiếc ly trong tay như thể đang ôm một món bảo bối yêu thích của cô nàng, mặt mừng rỡ mà "Oa" lên một tiếng: "Ngon quá đi mất!"
Ực.
Bên kia... Liễu Tử Minh không biết từ lúc nào đã không còn bàn luận về chim sáo nữa, mà đang nhìn về phía Vân Thư bọn họ phát ra một tiếng nuốt nước bọt cực kỳ rõ ràng. Vân Thư nhướng mày nhìn theo tiếng động, ánh mắt vừa hay chạm phải Lục Hoàng tử cũng đang nhìn về phía này.
"Nhìn cái điệu bộ vô dụng của ngươi kìa!"
Bất ngờ bị Vân Thư bắt gặp, Lục Hoàng tử có vẻ hơi tức giận. Một bàn tay liền vỗ lên đầu Liễu Tử Minh.
Nhưng khi quay đầu lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có hai phần tương tự với Vân Thư. Ngũ quan tinh xảo đã lờ mờ thấy được phong thái tương lai, lại hiện lên nụ cười có phần lấy lòng: "Ngũ Hoàng tỷ, sao trước đây ta chưa từng nghe nói đến món trà sữa này trong cung vậy? Có phải phụ hoàng lại có được bảo bối gì tốt, nhưng chỉ ban thưởng riêng cho một mình Ngũ Hoàng tỷ không thôi?"
Vân Thư: "?"
"Ai đây?"
Không thể nào... Không thể nào, vị bạo quân tương lai vừa ngông cuồng bá đạo. Vừa ngầu lại vừa chói lóa hễ nói một câu không hợp ý là đã ra tay gϊếŧ chóc, lúc nhỏ lại có lúc nịnh nọt thế này sao?