Chương 1

Phượng Dương Cung

Dưới những tán lá phong có những lá đã nhuốm màu vàng đỏ ở viền, những chiếc ghế tựa bằng gỗ đàn hương chạm khắc nhẹ nhàng đong đưa.

Trên ghế, một thiếu nữ trong bộ cung trang màu hồng nhạt khẽ nhắm đôi mắt đầy vẻ ung dung. Khóe môi khẽ cong lên, giống như đang tận hưởng vẻ đẹp tĩnh lặng của buổi chiều đầu thu.

Nhưng chỉ có mình Vân Thư biết, ý thức của nàng lúc này đang ở trong căn biệt thự lớn. Đang ôm một ly trà sữa, phá lên cười ha hả trước chương trình giải trí mới nhất.

"Công chúa, công chúa người mau tỉnh lại đi!"

Trên TV, trò chơi đang bước vào giai đoạn thú vị nhất thì bên tai bỗng đột nhiên vang lên giọng nói quen thuộc của nha hoàn thân cận.

Vân Thư tạm dừng chương trình giải trí, đặt ly trà sữa xuống. Vừa mở mắt ra, quả nhiên nhìn thấy gương mặt tròn nhỏ nhắn thanh tú của Thính Tuyết: "Công chúa, Vương công công bên cạnh Bệ hạ đến nói là Bệ hạ mời người đến Ngự Thư Phòng một chuyến!"

"Ta ư?"

Nghe tin bất ngờ ấy, Vân Thư giật nảy mình. Đôi mắt mở tròn xoe: "Phụ hoàng đột nhiên triệu kiến ta làm gì?"

Chuyện này không đúng chút nào!

Trước khi xuyên không, nàng vừa đọc xong cuốn sách tiểu thuyết "Sủng Phi Trong Lòng Bàn Tay Của Bạo Quân" không lâu. Cho nên nàng vẫn nhớ khá rõ một vài tình tiết trong đó.

Người Hoàng tỷ cùng cha khác mẹ của nam chính cũng chính là nàng, tức là vị Ngũ Công chúa nàng đây. Trong sách, tuy chỉ là một nhân vật làm nền được nhắc qua loa. Nhưng có đoạn miêu tả rõ ràng rằng Ngũ Công chúa không được sủng ái, mãi đến năm mười lăm tuổi khi sắp đến lễ cập kê Hoàng đế mới nhớ đến và triệu kiến một lần duy nhất.

Thế nhưng bây giờ nàng mới mười ba tuổi, tại sao Hoàng đế lại đột nhiên muốn triệu kiến nàng?

Không thể nào là cha con tâm linh tương thông ư, nàng chỉ vừa xuyên đến đây vài ngày chẳng lẽ Hoàng đế lão cha bên kia cảm nhận được điều gì không đúng đấy chứ?

Một người được lớn lên dưới lá cờ đỏ, đột nhiên phải đi gặp Hoàng đế của một triều đại phong kiến. Người mà có thể tùy tiện chỉ bằng một lời nói quyết định sinh tử, trong lòng Vân Thư. Một kẻ mạo danh, không thể nào không có chút lo lắng. Nào ngờ Thính Tuyết cũng tỏ ra mơ hồ không kém: "Vương công công không nói gì chỉ bảo nô tỳ mau chóng đến tìm Công chúa, sợ bên Bệ hạ chờ lâu sẽ sốt ruột."

Còn rất gấp gáp nữa. Trong lòng Vân Thư càng cảm thấy bất an hơn.