Một lần nữa đặt chân tới Thượng Hải, Cố Thời Noãn có cảm giác như mình vừa cắt đứt một kiếp nhân sinh, lại tái sinh trở thành một người khác. Cô há to miệng hít thở không khí ẩm ướt và mằn mặn của thành phố ven biển nằm trên chí tuyến Bắc, trong lòng chợt dâng lên một nỗi xúc động vô cùng khó tả.
Tiêu Dữ Văn ra sân bay đón cô từ sớm. Từ xa, cô đã nghe thấy giọng nói the thé quen thuộc: “Cố Thời Noãn! Sao cậu lại biến mình thành kẻ chạy nạn thế này cơ chứ, trông vừa đen vừa gầy chết đi được. Nếu tớ nhớ không lầm thì cậu đi châu Phi viện trợ đúng không? Sao rồi, cậu gia nhập luôn bộ lạc nào ở bên đó luôn rồi à?”
“Chẳng phải tớ đã trở lại rồi sao? Ở chốn địa linh nhân kiệt này, tớ cam đoan rằng chỉ cần hai tháng nữa là tớ lại trắng trẻo, mũm mĩm như hồi xưa thôi!” Nhìn thấy người bạn thân bao năm không gặp, tâm tình Cố Thời Noãn bỗng nhẹ nhõm hẳn đi. Cảm giác như cô đã quay trở lại ngày tháng thời đại học suốt ngày đấu khẩu cùng nhau.
“Ôi chao cô Cố ơi, tớ nì nèo gọi cậu về, khóc lên khóc xuống bao nhiêu năm mà cậu cũng chẳng động lòng. Vậy mà chỉ cần Thẩm Hàn Xuyên vừa ló mặt là cậu lập tức trở về luôn. Đúng là lòng người dễ dàng đổi thay mà! Đúng là người trọng sắc khinh bạn mà!”
“Giữa hai chúng ta vốn là “thiên lý nhân duyên nhất tuyến khiên”* cơ mà.” Cố Thời Noãn liếc đối phương một cái.
Tiêu Dữ Văn khởi động xe: “Hay là cậu ở chỗ tớ trước đi, dù sao chỗ tớ cũng còn dư phòng.”
Tiêu Dữ Văn vô cùng hào phóng thu nhận Cố Thời Noãn dọn vào ở cùng mình. Thật ra điều này cũng chẳng có gì lạ hết, hai người vốn từng là bạn cùng phòng, tính cách lại rất hợp nhau.
Cố Thời Noãn rất cảm kích vì Tiêu Dữ Văn đã không rời bỏ mình suốt bao nhiêu năm. Năm đó cô dứt khoát rời đi, gần như đã cắt liên lạc với hầu hết bạn bè xưa cũ, chỉ còn mỗi Tiêu Dữ Văn là vẫn giữ liên lạc thường xuyên.
“Này nhé, chúng ta là soulmate, soulmate đấy! Làm sao có thể so sánh được với tình bạn tầm thường ngoài kia?” Có lần trong một cuộc gọi, Tiêu Dữ Văn đã hét lên như thế.
Sắp xếp xong xuôi rồi, Cố Thời Noãn mới gọi điện về nhà. Cô vốn không phải người Hải Thành, chỉ vì đi học nên mới dọn đến đây, tính ra nơi này cách nhà cũng phải hơn ngàn dặm.
“Trở về cũng tốt.” Ba mẹ cô đều là phần tử trí thức, có tư tưởng cởi mở nên chỉ nói đúng bốn chữ này. Bọn họ không ép cô về nhà, cũng chẳng đề cập tới chuyện công việc hay chuyện tình cảm. Vì sao bao năm qua Cố Thời Noãn phiêu bạt bên ngoài, bọn họ đều hiểu rất rõ ràng. Trong lòng Cố Thời Noãn chợt dâng lên cảm giác biết ơn vô cùng sâu sắc, chắc phải qua một khoảng thời gian nữa cô mới trở về quê nhà thăm ba mẹ được.
“Bây giờ cậu định làm gì đây?” Tiêu Dữ Văn hỏi chuyện Cố Thời Noãn.
“Đi thăm thầy Dư trước đã. Sau đó tớ mới tính đến chuyện tìm nhà, tìm việc... và tìm Thẩm Hàn Xuyên.”
Năm đó thầy Dư từng hỏi cô có muốn học lên thạc sĩ rồi đi châu Phi cùng thầy hay không. Nhưng khi ấy Cố Thời Noãn chỉ muốn chạy trốn mà thôi. Sau này khi thầy Dư định trở về nước, dù thầy Dư có nói hết lời khuyên bảo thì cô vẫn nhất quyết không theo. Điều này khiến ông đau lòng vô cùng, thậm chí ông còn thấy tự trách bản thân nữa.
Đương nhiên Cố Thời Noãn vẫn luôn cảm thấy áy náy khi nhắc đến chuyện này. Cô đã phụ sự kỳ vọng của thầy, cũng tự chặn đứng con đường học thuật của mình. Vì vậy, việc đầu tiên sau khi trở về nước chính là đến nhận lỗi với thầy Dư.
Sau khi nhận được điện thoại của cô, giáo sư Dư vui mừng khôn xiết. Ông mắng một trận cho hả giận rồi mới hẹn ngày gặp mặt với cô.
Hôm sau, Cố Thời Noãn mang theo bao lớn, bao nhỏ đến thăm thầy giáo cũ. Mắng một trận trong điện thoại thì dễ là thế nhưng khi thật sự đối diện, thầy Dư lại chẳng thể nặng lời với cô.
Thầy Dư chỉ vào mặt cô hồi lâu, cứ lặp đi lặp lại “Em, em ấy...” cả nửa ngày trời. Ông nhìn học trò cưng ngày nào mà tiếc nuối không thôi, cuối cùng chỉ biết buông tay thở dài một hơi.
Cả hai trò chuyện với nhau hơn nửa ngày trời, hai thầy trò cùng ôn lại những chuyện xảy ra suốt mấy năm qua. Nhưng dù sao Cố Thời Noãn cũng là con gái, sao có thể kể hết những gian khổ khi phiêu bạt bên ngoài chỉ bằng vài câu đơn giản được chứ.
Giáo sư Dư đã hơn 50 tuổi cũng chỉ biết cảm thán một câu: “Thôi, coi như mấy năm nay em đã được học rất nhiều điều, coi như cũng không uổng phí. Giờ em thử đổi sang cách khác để thực hiện giá trị nhân sinh đi.”
“Thầy Dư ơi, em không cao thượng được như vậy đâu. Thầy biết em quá rõ rồi mà.” Cố Thời Noãn cúi đầu đáp.
Năm đó cô đột ngột “bỏ đi”, chắc hẳn thầy cũng lờ mờ hiểu được nguyên do ẩn giấu đằng sau. Thầy Dư chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì thêm nữa. Sau cùng, cô bèn đứng dậy xin phép ra về trước.
“Tiểu Noãn.” Trước khi cô bước ra cửa, thầy gọi nhũ danh của cô: “Cuộc đời có hợp có tan. Nhiều năm như vậy rồi, em cũng nên học cách buông bỏ đi thôi.”
Cố Thời Noãn nhìn vào đôi mắt sáng sau cặp kính cùng với mái tóc điểm bạc của thầy Dư. Cô nghe câu nói triết lý thấm thía ấy mà chỉ khẽ gật đầu, không nỡ phụ tấm lòng của ông.
Vào một buổi chiều muộn cuối thu, ánh hoàng hôn rực rỡ như dát vàng lên khung cảnh xung quanh. Trên đường là dòng xe cộ tấp nập, người tới người đi vội vã, đèn neon đã dần sáng lên. Một cơn gió lạnh thổi qua mang theo hơi lạnh thấu xương. Lá vàng rơi liên tục trên không trung, lúc chạm đất còn phát ra tiếng “rào rạt” khẽ khàng.
Cố Thời Noãn nhặt một chiếc lá rụng, ngắm kỹ những đường gân uốn lượn. Bỗng nhiên cô cực kỳ hâm mộ sự tự do của nó: theo gió mà đến, theo gió mà đi. Không giống như cô, tuy mang một thân thể tự do nhưng linh hồn lại cứ thuộc về Thẩm Hàn Xuyên mãi như thế.
(*) Thiên lý nhân duyên nhất tuyến khiên: là một thành ngữ gốc Trung Quốc, có nghĩa là duyên phận giữa hai người vô cùng kỳ diệu, cho dù có ở cách xa nhau thì số mệnh vẫn kéo hai người đến với nhau.