“Mọi người ơi, cùng bắt tay vào làm thôi.” Ken hô to.
Cố Thời Noãn cùng Abel tiến đến gần con voi mẹ. Vì bọn họ đã tiêm thuốc an thần nên tạm thời nó có vẻ rất yên tĩnh. Vòi của nó đã bị vật nhọn đâm xuyên qua, nhìn hình dáng vết thương giống như mũi tên vậy, tuy đã rút ra nhưng vẫn để lại vết thương sâu hoắm.
Con voi con cứ bám riết bên cạnh voi mẹ không rời. Để xử lý vết thương cho voi mẹ, Abel phải nhờ Sita lái xe tới gần để dụ voi con đi ra xa. Sau đó Fred lấy hòm thuốc từ cốp xe, nhanh chóng khử trùng và bôi thuốc cho voi mẹ.
Cả đội làm việc miệt mài cho đến tận hoàng hôn. Bọn họ không kịp quay về thị trấn nên cuối cùng bọn họ đành phải dựng lều trại ngay tại chỗ, cùng nhau nhóm lửa nghỉ qua đêm.
Trạm cứu viện đã liên hệ với trung tâm nhân giống và cứu hộ. Sáng hôm sau sẽ có chuyên gia tới đánh giá tình trạng của những con voi, sau cùng bọn họ mới quyết định thả về tự nhiên hay sẽ chăm sóc tập trung tại chỗ. Đến khi đó, công việc của bọn họ mới được coi như đã tạm thời hoàn tất.
Sau khi ăn uống xong xuôi, Cố Thời Noãn ngồi ngoài lều, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao.
“Này, Cố.”
Cô quay đầu lại mới phát hiện ra Abel đã ngồi ngay cạnh mình từ lúc nào.
“Abel.” Cố Thời Noãn bật cười: “Ôi chao, hôm nay mệt chết đi được.”
“Đúng thế, mệt muốn chết đi được ấy. Vậy sao cậu không nghỉ sớm đi, sao còn ngồi đây ngắm sao làm gì?” Abel là một người theo chủ nghĩa lạc quan chính hiệu. Lúc nào cậu cũng luôn tò mò, luôn nhiệt tình với mọi thứ.
“Ở đất nước chúng tôi, người ta thường lấy sao và trăng để gửi gắm nỗi nhớ đấy. Abel, cậu có nhớ nhà không?”
“Có chứ. Nhưng tôi thường không để mình phải suy nghĩ quá lâu về việc đó. Dù sao thì chúng ta cũng đang trên đường về nhà rồi mà, ha ha.”
“Ha ha, đúng là kẻ dũng cảm thì không biết sợ, kẻ dũng cảm thì vô địch mà!” Cố Thời Noãn bật cười thành tiếng, thật lòng khen ngợi.
“Nhưng Cố à, trông cậu rất cô đơn. Dù ngày nào cậu cũng ở bên bọn tôi nhưng trái tim cậu vẫn cô độc như cũ.” Abel đột nhiên hạ giọng.
“Thật sao... Có lẽ vì tôi đã phải chạy trốn đến đây.” Cố Thời Noãn cúi đầu, suy nghĩ một lát rồi lại ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt nâu to tròn của Abel.
“Tại sao lại chạy trốn? Thoạt nghe không giống cậu tí nào nhỉ. Cố à, chúng ta may mắn lắm mới được sống trong thế giới này. Chúng ta không nên đi ngược lại với lương tâm, cũng không cần phải ép buộc bản thân làm bất cứ điều gì cả.”
“Thế nhưng tôi đã đánh mất một người, không thể tìm thấy anh ấy đâu nữa. Vậy tôi phải làm sao bây giờ?” Cố Thời Noãn khẽ hỏi.
“Oh my! Cố, chắc đó là người cậu yêu đúng không? Ha ha, tin tôi đi, anh ấy chắc chắn sẽ trở về thôi. Vì cuối cùng người lương thiện sẽ tìm được hạnh phúc thuộc về riêng mình thôi mà.”
Niềm vui sướиɠ trong giọng nói của Abel khiến cô cũng phải bật cười theo.
“Cảm ơn cậu, Abel. Nếu một ngày nào đó điều ấy hóa thành sự thật, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình.”
Ngày hôm sau, sau khi bàn giao xong công việc, mọi người lập tức quay trở về thị trấn. Cố Thời Noãn ngủ li bì đến nửa đêm thì tỉnh giấc, không tài nào ngủ lại được nữa.
Cô bước ra mở cửa sổ để làn gió vùng xích đạo thổi vào mang theo hơi thở nhiệt đới, xen lẫn với mùi cỏ xanh trộn cùng với lớp cát mịn.
Theo thói quen, cô mở email ra. Đúng như dự đoán, vẫn không có hồi âm mà cô hằng mong đợi.
Rồi bất ngờ, điện thoại của cô rung lên, đó là cuộc gọi video từ Tiêu Dữ Văn. Trong thị trấn nhỏ giữa đêm khuya, tiếng chuông điện thoại vang lên rõ mồn một.
Cố Thời Noãn vội vàng nhận cuộc gọi tới. Cô còn chưa kịp mở miệng là đã nghe thấy Tiêu Dữ Văn hét to, mặt mày hớn hở: “Trời đất thiên địa ơi, Cố Thời Noãn, tớ đang ở buổi họp báo đây! Cậu đoán xem vừa rồi tớ nhìn thấy ai đi?”