Cuộc sống ở thị trấn vùng biên giới Tanzania chẳng khác nào “thế ngoại đào nguyên”* với Cố Thời Noãn cả. Mỗi ngày cô có thể ngủ thỏa thích đến khi tự nhiên tỉnh giấc. Sau đó cô sẽ chạy ra thảo nguyên ngắm nhìn những loài động vật hoang dã tự do tự tại. Cô không quấy rầy tới chúng mà chỉ muốn để cõi lòng được an yên trong chốc lát.
Từ sáng sớm đến hoàng hôn, từng đàn thú đến rồi lại đi. Nhưng sự bình yên này có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào: những con thú ăn cỏ có thể bị mãnh thú ẩn nấp trong bụi cỏ vàng lao ra tập kích, bị truy đuổi, bị cắn xé đến nỗi chẳng còn miếng xương nào.
Cho dù có thoát khỏi hiểm nguy rình rập ngày hôm nay thì khi màn đêm buông xuống, chúng cũng chẳng thể chắc chắn rằng mình sẽ nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai. Thế nhưng Cố Thời Noãn vẫn biết rằng chúng sẽ cố gắng giãy giụa trốn thoát cho đến giây phút cuối cùng, cho đến khi sinh mệnh hoàn toàn chấm dứt.
Trên thảo nguyên rộng lớn, từng giây từng phút trôi qua đều là một vòng tuần hoàn sinh mệnh. Dù sinh linh đó mạnh mẽ hay nhỏ bé, chúng đều phải dựa vào bản năng sinh tồn để được tồn tại trên vùng đất khốc liệt này.
Cố Thời Noãn chỉ biết thừa nhận trong nỗi bất lực rằng: cá lớn nuốt cá bé là quy luật tự nhiên. Nhưng mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng ấy, trong lòng cô lại dấy lên cảm giác vừa sợ hãi vừa kính phục. Sinh mệnh nhỏ bé nhường ấy mà vẫn cố gắng hết sức để tồn tại trên cuộc đời này.
Vào một đêm khuya hai tuần sau đó, Abel vội vã gõ cửa phòng Cố Thời Noãn: “Cố ơi, chúng ta mau đi thôi! Đàn voi ở Kenya đột nhiên gây xung đột với dân làng, nghe nói có mấy con bị thương rồi. Mà nhân lực ở đó không đủ, chúng ta lại ở gần với chỗ bọn họ nhất nên phải nhanh chóng xuất phát, chắc sáng mai sẽ tới nơi!”
Abel được cả đội gọi đùa là “quản gia” của nhóm. Đó là một chàng trai người Tây Ban Nha có tính cách vô cùng nhiệt tình, trời sinh đã có sự hòa hợp với thiên nhiên hoang dã. Cậu gia nhập đội nhóm chưa được bao lâu nhưng rất nhanh đã hòa mình cùng với mọi người. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng cậu lại là người thường xuyên lo toan, chăm sóc cho từng thành viên như một người anh cả.
Cố Thời Noãn lập tức đứng bật dậy, nhanh chóng thu dọn ít đồ đạc rồi cùng mọi người lái xe suốt đêm. Trong đội có bảy người, phần lớn đều xuất thân chuyên nghiệp giống cô. Ngoài ra còn có vài tình nguyện viên thời vụ được tuyển từ các khu vực lân cận, như Sita - một cô sinh viên thường tranh thủ tham gia các hoạt động bảo tồn thiên nhiên hoang dã mỗi khi có kỳ nghỉ lễ.
Rạng sáng ngày hôm sau, bọn họ đã tới nơi. Người của trạm cứu hộ đã có mặt đầy đủ, từng hàng xe nối dài đuôi nhau trên thảo nguyên. Vài con voi nằm sõng soài trên mặt đất, phía trên là mái hiên đơn sơ được dựng tạm, trong đó có vài người đang bận rộn xử lý vết thương cho chúng.
“Này Ken, mau gọi người của cậu đến giúp tôi đi!” Từ xa, một người đàn ông có làn da ngăm đen lập tức vẫy tay thật mạnh.
Ken nhanh chóng bước tới: “Max, tình hình thế nào rồi?”
“Xung đột không nhỏ đâu, vũ khí của dân làng khiến đàn voi phản kháng dữ dội lắm. Tổng cộng sáu con voi bị thương, hai con bị thương khá nặng nên tâm trạng của bọn chúng vô cùng kích động. Sau cùng chúng tôi phải dùng liều thuốc an thần trấn tĩnh thì mới tách bọn chúng khỏi đàn được.”
“Chỗ chúng tôi không có đủ người, mà bên kia còn hai con voi bị thương nhẹ chưa có ai xử lý. À đúng rồi, con voi mẹ kia có voi con đi theo, nó rất dễ công kích để bảo vệ con mình. Các cậu phải cẩn thận đấy.” Max giải thích sơ qua tình hình rồi vội vàng quay sang chỉ đạo nhóm người khác.
(*) Thế ngoại đào nguyên: là một điển tích rất nổi tiếng trong văn hóa Trung Hoa, ý chỉ đây là chốn tiên cảnh ngoài thế tục, là một nơi đẹp đẽ, thanh bình, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ, loạn lạc của nhân gian.