[Thân gửi Hàn Xuyên!
Đã lâu không gặp, mong anh nhận được thư bình an.
Bây giờ là sáu giờ tối theo giờ Tanzania, em đang ngồi trên sân thượng nhỏ trên tầng hai của khách sạn để viết thư cho anh đây. Tầm nhìn ở đây đặc biệt thoáng đãng, chỉ một giờ nữa là em có thể nhìn thấy mặt trời chậm rãi lặn xuống phía cuối thảo nguyên kia. Trước mặt em có một đàn linh dương đang thong thả gặm cỏ, bên cạnh là những con ngựa vằn đang tụ họp thành từng tốp năm, tốp ba đứng bên bờ uống nước, nghỉ ngơi.
Hai tháng trước, bọn em phát hiện ra một băng nhóm chuyên săn trộm động vật. Đó là những kẻ lão luyện, kinh nghiệm đầy mình, vừa giảo hoạt vừa nguy hiểm. Bọn em đã lần theo dấu vết suốt dọc đường lên phía Bắc rồi đến tận nơi này. Có vẻ như bọn chúng còn định tiếp tục đi xa hơn nữa nhưng Ken nói: “Tạm thời đến đây thôi, chúng ta đã thu thập đủ chứng cứ rồi. Đừng mạo hiểm thêm nữa.”
Vì vậy, bọn em giao toàn bộ tài liệu cho chính quyền địa phương, rồi bọn em quyết định sẽ ở lại đây chờ nhiệm vụ tiếp theo.
Ken là một đội trưởng rất giỏi. Em từng kể với anh rồi đấy, anh ấy vừa thân thiện lại vừa quyết đoán. Lúc nào anh ấy cũng có thể đưa ra lựa chọn chính xác trong thời gian ngắn nhất, giúp bọn em tránh được rất nhiều nguy hiểm. Nếu không có anh ấy thì có lẽ em đã sớm bỏ mạng nơi hoang dã này rồi.
Cuộc sống ở thị trấn nhỏ vùng biên giới này thật sự rất yên bình, an nhàn. Mỗi khi rảnh rỗi, em thường ngồi trên sân thượng uống cà phê, ngắm mặt trời lặn. Ban đêm em lại có thể lên đây ngắm nhìn bầu trời đầy sao.
Anh biết không? Dù các chòm sao ở Nam bán cầu và Bắc bán cầu hoàn toàn khác nhau nhưng chúng ta vẫn có thể nhìn thấy cùng một dải ngân hà. Và tất nhiên là cũng cùng một vầng trăng nữa. Anh thông minh như vậy, chắc hẳn anh đã hiểu ý em rồi phải không (cười).
À đúng rồi, cà phê ở đây có hương vị mà anh thích lắm đấy. Cà phê có hương thơm êm dịu, thoang thoảng vị trái cây tươi mát. Người ta thường ăn kèm với mandazi (đây là một loại bánh chiên của người dân địa phương, giống kiểu bánh rán ấy). Ăn nhiều thì hơi ngán nên nhiều nhất em cũng chỉ ăn được hai cái mà thôi.
Tuần trước, mẹ em gọi điện hỏi xem khi nào em trở về. Nhưng em cũng không chắc nữa. Em không chắc liệu mình có muốn trở về hay không.
Còn anh thì sao?
Mùa khô sắp hết rồi, bao giờ anh mới về đây?
Yêu anh.
Cố Thời Noãn.
2018.10.16.]
Sau khi đã gửi xong email, Cố Thời Noãn khép máy tính lại, nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm. Rồi cô nhắm chặt mắt, chậm rãi dựa lưng vào ghế.
Lá thư trước đó đã được cô gửi cách đây ba tháng. Trong khoảng thời gian ấy, bọn họ không có nơi ở cố định. Bọn họ phải sống trong hoàn cảnh màn trời chiếu đất, thường xuyên mất tín hiệu, hoàn toàn mất liên lạc với thế giới bên ngoài. Mãi đến hôm trước sau khi sắp xếp xong toàn bộ tài liệu và chứng cứ cần thiết, cô mới có thời gian viết tiếp bức thư.
Như thường lệ, Cố Thời Noãn lại bắt đầu nhớ đến Thẩm Hàn Xuyên. Đã sáu năm trôi qua mà anh vẫn bặt vô âm tín. Cô chỉ có thể gửi gắm nỗi nhớ nhung của mình qua những bức thư... nhưng cảm giác như từng phong thư đều bị ném xuống biển sâu, không có nổi một lời hồi âm.
Đến giờ, Cố Thời Noãn vẫn không thể nào hiểu nổi. Tại sao vào lúc tình cảm giữa hai người đang ở trong giai đoạn tốt đẹp nhất thì Thẩm Hàn Xuyên lại đột ngột biến mất, không để lại bất kỳ lời từ biệt nào nào. Cô từng như kẻ mất trí đi tìm anh khắp nơi, cứ gọi điện không ngừng. Ban đầu không ai bắt máy, về sau thì số điện thoại bị cắt đứt.
Cô liên lạc với tất cả bạn bè của anh nhưng bọn họ đều ấp úng cho qua chuyện. Thậm chí cô còn từng đến tận nhà trọ của anh, từng đến biệt thự của ba mẹ anh để chờ đợi. Nhưng ngôi nhà đã hoàn toàn trống rỗng, không có một bóng người, không còn chút dấu vết.
Cô cứ hành động ngây ngốc như thế suốt ba tháng trời. Rồi một ngày nọ, Cố Thời Noãn nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ.
“Thời Noãn, tôi là Tùng Úc đây.” Tùng Úc là bạn thân, đồng thời cũng là trợ lý của Thẩm Hàn Xuyên - người mà anh tin tưởng nhất.
“Anh Tùng Úc sao! Anh biết Thẩm Hàn Xuyên đang ở đâu đúng không? Tôi không thể liên lạc được với anh ấy, ngay cả anh cũng đổi số điện thoại rồi.”
“Thời Noãn.” Giọng nói mệt mỏi của Tùng Úc vang lên: “Em cứ coi như... anh ấy đã mất rồi đi. Sau này đừng liên lạc nữa.”
Không đợi Cố Thời Noãn kịp nói câu gì thêm, Tùng Úc đã cúp máy.
Cô lập tức gọi lại nhưng không ai nghe. Lại gọi lần nữa nhưng vẫn không có ai nghe. Một lúc sau, điện thoại mới hiện lên thông báo “thuê bao không tồn tại”.
Cố Thời Noãn có cảm giác mình như một con thú bị thương bốn chân, bị người ta vứt bỏ nên chỉ đành gào thét trong tuyệt vọng. Cô trốn trong căn nhà trọ của Thẩm Hàn Xuyên, khóc suốt năm ngày liền.
Đúng lúc ấy, thầy hướng dẫn gọi điện, hỏi cô xem có muốn học lên thạc sĩ và cùng thầy sang châu Phi khảo sát không.
Cố Thời Noãn không chút do dự bèn gật đầu đồng ý. Cô chỉ muốn rời khỏi nơi này, muốn trục xuất chính bản thân mình. Thế là hai tháng sau, cô chính thức khởi hành.
Đêm trước ngày xuất phát, Cố Thời Noãn quay lại căn hộ của Thẩm Hàn Xuyên một lần sau cuối. Cô để chùm chìa khóa trên bàn trà trong phòng khách. Móc khóa là một con hải cẩu nhỏ màu trắng, đó là món quà kỷ niệm lần đầu tiên hai người hẹn hò, khi hai người cùng nhau nhét hai đồng xu vào chiếc máy gắp thú ven đường.
Rồi cô còn để lại một bức thư chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Chờ em.”
Thẩm Hàn Xuyên, anh nhất định phải sống thật tốt, phải cho em một lời giải thích thỏa đáng.
Thoáng chốc đã sáu năm trôi qua.