Chương 8

"Ây da. Tôi hiểu ý của ông, gánh nặng này đặt lên thân thể phàm nhân, gọi là thiên nhãn, thật ra giống như một lời nguyền hơn là phúc lành."

Vẻ mặt đạo sĩ già sụp xuống, liên tục thở dài.

"Nhưng các vị tiên đã trở về thiên giới, không thể hạ phàm, thiên đạo không trọn vẹn, người phàm cũng không thể phi thăng. Những người gánh vác thiên mệnh này, từ vạn năm trước đến nay, đã có chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín người chết. Thượng giới mới phá lệ cho phép tôi thấu thị thiên cơ, trở thành địa tiên, để làm người dẫn đường."

"Ý của ngài là, nếu bổ sung hoàn thiện thiên đạo, tu sĩ sẽ có thể phi thăng phải không?"

"Đúng vậy."

"Nếu hậu nhân của tôi không thể làm được thì sao?"

"Khi đó các vị tiên sẽ phải dùng đến kế sách tệ nhất, gây nên sự xáo động giữa thiên giới và địa giới, chúng sinh sẽ lại phải đối mặt với đại kiếp nạn, không biết bao nhiêu người sẽ phải chết."

Lại là một sự im lặng kéo dài.

Diệp Trường Sinh thực sự không muốn Diệp Thính Hà nhặt được cơ duyên này, đi trên con đường thông thiên, nên vừa rồi ông ta cứ kéo dài thời gian, thậm chí đã nghĩ đến việc trực tiếp gϊếŧ cô.

Nhưng ông ta vừa là một vị tằng tổ phụ, đồng thời cũng là một tu sĩ phú quý tột đỉnh, nhưng tu vi đã nhiều năm không thể đột phá.

Ông ta vẫn chưa đạt được trường sinh thật sự, chưa từng thấy được cảnh tiên thật sự.

Nói rộng ra, Diệp Trường Sinh cũng không muốn chứng kiến đại kiếp nạn của chúng sinh, với xương trắng khắp nơi.

Vì vậy, ông ta lại hỏi: "Ngài có bao nhiêu phần nắm chắc?"

"Ba phần."

Dưới ánh mắt trầm trọng của Diệp Trường Sinh, đạo sĩ già đột nhiên chuyển hướng: "Nhưng nếu có thể thành tựu một cuộc hôn nhân tốt đẹp, tỷ lệ sẽ tăng lên đến tám phần. Và dù thất bại, cũng không đến nỗi đi đến kết cục tệ nhất."

Lăng mộ Diệp Biệt Vũ.

Cánh cửa lớn vừa đóng chưa đầy mười canh giờ đã được mở ra.

Một người đàn ông y phục hoa lệ, dáng vẻ bên ngoài như một thanh niên, chậm rãi bước vào.

Liên Mộng vừa cảm nhận được khí tức đáng sợ của người đến, liền rụt rè trốn vào một chiếc ngọc bội dưỡng hồn.

Diệp Thính Hà tiện tay nhét ngọc bội vào trong tay áo, rồi nhảy từ nắp quan tài xuống đất, nồng nhiệt đón chào: "Tằng tổ, người đến đón con rồi sao?"

Đội khuôn mặt của Diệp Biệt Vũ mà gọi như vậy, không khác gì nhảy múa trên mộ phần.

Cô đáng lẽ không nên khıêυ khí©h đối phương như vậy.

Nhưng trong lòng cô không thoải mái, cũng không muốn để kẻ chủ mưu được dễ chịu.

Dù sao Diệp Trường Sinh đã vội vàng đến thả cô ra, chắc chắn không nỡ gϊếŧ cô ngay lập tức.

Còn về chuyện tra tấn cô thì càng không thể, bởi thân thể yếu ớt này của cô, chỉ cần hít phải chút gió lạnh đã có thể chết.

Diệp Trường Sinh dừng bước, đôi mày không khỏi nhíu lại.

Nhưng rất nhanh, vẻ mặt ông ta dãn ra, nở nụ cười, rồi bước nhanh hơn về phía Diệp Thính Hà, sau đó nắm lấy cánh tay cô và kéo ra ngoài.

Diệp Trường Sinh: "Đi thôi, đi thôi, đừng bỏ lỡ giờ lành."

Diệp Thính Hà: ?

"Giờ lành gì cơ?"

"Giờ lành của hôn lễ."

Diệp Thính Hà: "...Tôi cứ tưởng mình điên, hóa ra là ông mới điên."

Nhà ai vừa mới làm xong tang lễ đã vội vàng tổ chức hôn lễ chứ?

Cuối cùng, Diệp Thính Hà vẫn đồng ý với hôn sự này.

Bởi nếu không đồng ý, cô sẽ phải trải qua cả đời ở nơi này.

Ngược lại, khi gật đầu, Diệp Trường Sinh sẽ cho cô vào gia phả nhà họ Diệp, được hưởng mọi đặc quyền của dòng chính, thậm chí sau khi thành hôn còn được chu cấp "phụ cấp dưỡng gia" hàng tháng lên đến một vạn linh thạch thượng phẩm.

Còn chàng rể vào cửa kia cũng sẽ có đãi ngộ riêng - cơm áo chốn ở đều không cần cô phải lo lắng.

Một vạn linh thạch thượng phẩm tương đương với một trăm vạn linh thạch hạ phẩm.

Nói cách khác, chỉ cần kết hôn, mỗi tháng cô sẽ thu nhập ròng cả trăm vạn.

Không lấy được tài sản của nguyên chủ, trắng tay như cô hiện tại, thật khó mà từ chối cám dỗ này.

Tuy nhiên, cô vẫn không quên chỉ trích bằng lời: "Không ngờ ông đã trở thành kẻ ép hôn như thế."

Diệp Trường Sinh khẽ mỉm cười: "Dù sao ta cũng đã sống ngàn năm rồi."

Những năm tháng sống ở thế giới hiện đại đối với ông ta quá ngắn ngủi, thoáng qua như một giấc mộng.

Dù có bảo ông ta phong kiến hay đã thay đổi, với tư cách là người hưởng lợi, ông ta chẳng phủ nhận điều gì.

"Ngàn tuổi rồi mà vẫn giữ gương mặt trẻ trung thế này, thật không biết xấu hổ."

"Biết làm sao được, vợ ta còn trẻ, chẳng lẽ cô muốn lấy một lão già hay sao?"

Diệp Thính Hà bật ra tiếng cười lạnh.

Lão già đầy mưu mẹo này đã trải qua bao thăng trầm, từng chứng kiến người vợ cả về với cát bụi, rồi lại đường ai nấy đi với người vợ thứ hai.

Giờ đây, ông ta không ngần ngại kết duyên với người vợ thứ ba xuất thân từ một gia tộc phụ thuộc - người phụ nữ tuổi đời chưa tròn trăm năm, mới chỉ cách đây hai năm đã sinh cho ông ta đứa con trai út.