Chương 4

Phải đợi đến khi bộ áo đỏ của cô ta gần như chuyển thành màu trắng bạc, quan tài mới hơi lỏng ra.

Bên trong quan tài cũng hoàn toàn im lặng.

Hai nữ quỷ tinh thần phấn chấn, nhưng lại trở nên cẩn trọng hơn, chỉ nhấc một góc nắp quan tài lên.

Mùi máu tanh nồng nặc từ khe hở đó tràn ra như thác đổ.

Cơn thèm khát dâng trào không thể kìm nén, hai con quỷ bất giác áp sát lại gần.

Biến cố xảy ra trong chớp mắt.

Nữ quỷ áo trắng trông có vẻ sắp tan biến bỗng nhiên ra tay, đâm xuyên một chiếc đế nến hình hoa sen vào mu bài tay nữ quỷ áo đỏ, ghim chặt cô ta xuống.

Thì ra, vẻ yếu ớt của cô ta bấy lâu nay không phải do đạo hạnh kém cỏi, mà vì luôn mang theo pháp khí Phật môn, thường xuyên bị áp chế!

Nữ quỷ áo đỏ kinh ngạc nhìn đồng bọn, không ngờ đối phương lại là một con quỷ tàn nhẫn đến vậy.

Tuy không lường trước được nữ quỷ áo trắng giấu một tay pháp khí Phật môn, nhưng nữ quỷ áo đỏ cũng đã có sự phòng bị từ trước.

Vài sợi dây đỏ được tạo thành từ âm sát khí vươn ra từ tay áo, chỉ trong nháy mắt đã trói chặt nữ quỷ áo trắng như cuộn tôm, giam cầm cô ta trên bệ đá nơi kỳ lân từng nằm.

Nữ quỷ áo đỏ phớt lờ những lời xin lỗi van xin của đồng bọn, cúi đầu xuống, nghiến răng rút chiếc đế nến ra.

Đúng lúc này, một bàn tay đẫm máu với những móng tay gãy nát từ trong quan tài thò ra.

Bàn tay ấy chạm vào đế nến và mu bài tay nữ quỷ áo đỏ, khẽ dùng lực, chiếc đế nến hoa sen từng hành hạ nữ quỷ áo đỏ liền được nhổ ra.

Nữ quỷ áo đỏ chưa kịp phản ứng, mừng rỡ nói: "Cảm ơn..."

Khi máu từ bàn tay kia dính lên mu bài tay, nữ quỷ áo đỏ cảm thấy vết thương rát bỏng của mình được chữa lành, không kìm được ham muốn mà áp sát vào quan tài.

Chút lý trí còn sót lại khiến cô ta không đưa người trong quan tài ra, mà chọn tự mình chui vào trong.

Tiếng cười quái dị lại một lần nữa vang vọng khắp đại điện.

Rất nhanh, tiếng cười đột ngột im bặt.

Âm thanh truyền ra biến thành tiếng nhai nuốt và những tiếng kêu thảm thiết mơ hồ.

Nữ quỷ áo trắng bị trói thèm thuồng đến đỏ ngầu đôi mắt, nhìn chằm chằm về phía quan tài một hồi lâu như muốn đυ.c thủng, rồi mới tiếp tục tìm cách thoát thân.

Cô ta đã trở mặt với nữ quỷ áo đỏ, nhất định phải trốn đi trước khi đối phương hoàn thành "bữa ăn".

Nhưng sức mạnh của nữ quỷ áo trắng có hạn, vùng vẫy nửa ngày vẫn không thấy hiệu quả.

Đột nhiên, nắp quan tài bị một lực mạnh mẽ hất tung lên.

Những sợi dây đỏ trói buộc nữ quỷ áo trắng tự rơi xuống đất, hóa thành tro bụi bay đi.

"..."

Nữ quỷ áo trắng nay đã được tự do nhưng không dám cử động, cũng chẳng dám nhìn về phía chiếc quan tài kia.

Cô ta mơ hồ cảm nhận được một người sống đang bò ra khỏi quan tài, tựa lưng vào thành gỗ ngồi xuống đất.