Chương 2

Nữ quỷ áo trắng nói bằng giọng điệu sùng bái, thấy nữ quỷ áo đỏ không có nhiều biểu cảm, lại phân tích: "Em nghe nói Diệp Trường Sinh rất coi trọng chắt gái này, không chỉ tự mình nuôi dưỡng, còn bất chấp giá nào để giúp cô ta kéo dài mạng sống. Những năm qua, chỉ riêng số tiền chạy chữa đã đủ để mua cả một thành ở Trung Châu!"

"Có lẽ Diệp Trường Sinh vẫn chưa thể chấp nhận cái chết của Diệp Biệt Vũ, hy vọng cô ta có thể sống lại, nên mới không phong kín lăng mộ."

"Nói có lý."

Vì mọi thông tin về Diệp Biệt Vũ mà nữ quỷ áo trắng cung cấp đều đúng sự thật, lần này nữ quỷ áo đỏ cũng tin tưởng lời đối phương nói.

Cô ta thôi không tỏ ra cảnh giác, khẽ cười khúc khích: "Kiếp nạn sinh tử đã được thiên mệnh định đoạt, dù giàu sang như Diệp Trường Sinh cũng không thể xoay chuyển."

Nữ quỷ áo trắng cũng che miệng, cười đầy kiều mị: "Lúc sống không ngăn được cái chết, người đã khuất rồi, vì một phút lưu luyến mà cũng không giữ được thi thể. Nếu chị ăn được máu thịt của Diệp Biệt Vũ, ắt sẽ tiến thêm một bước, không còn phải sợ bọn đạo sĩ trọc đầu nữa, lúc đó nhớ chiếu cố cho em nhiều nhé."

Chiếc móng tay đen nhánh khẽ chạm vào trán nữ quỷ áo trắng.

"Chị ăn thịt, thì cũng sẽ nhường cho em một ngụm nước thịt."

"Cảm ơn chị!"

Nữ quỷ áo trắng nhắm mắt lại, cảm nhận về hướng của phòng mộ chính.

Gương mặt tái nhợt của cô ta bỗng ửng hồng, vẻ mặt ngây ngất: "Dường như em đã ngửi thấy mùi máu, thơm quá..."

Nữ quỷ áo đỏ cũng ngửi thấy mùi máu thơm ngon, liếʍ liếʍ môi, sốt ruột thúc giục: "Đi thôi đi thôi, chúng ta mau đến ăn thịt cô ta."

"Được, được, chị mau theo em."

Tiếng cười của họ chồng chất lên nhau, dần dần không còn giống tiếng người, hòa thành một điệu nhạc vừa khoái trá vừa quái dị.

Trong ánh sáng của nến nhân ngư, thân hình của cả hai bắt đầu mờ ảo, biến dạng.

Mặt đất không phản chiếu bóng hình của họ, chỉ có những ngọn lửa nến nhấp nháy dữ dội.

Sắc máu đẩy lùi ánh nến lên vách tường, như dòng nước chảy ngược, tràn vào dầu đèn.

Những ngọn đèn được tinh luyện từ mỡ người cá này đáng lẽ phải cháy sáng ngàn năm, nhưng lại tắt ngấm ngay trong ngày đầu tiên được thắp lên.

"Ưʍ..."

Những con kỳ lân đá nằm phục hai bên quan tài chính bỗng mở trừng mắt, hơi thở phun ra từ miệng và mũi, nhận định chính xác vị trí của khách không mời mà đến, mang theo sức mạnh ngàn cân lao về phía họ.

Dù đã chuẩn bị từ trước, đây vẫn là một trận ác chiến đối với hai nữ quỷ.

Khi cuối cùng cũng giải quyết xong lũ kỳ lân đá, nữ quỷ áo đỏ không thể duy trì vẻ ngoài diễm lệ nữa, trên gương mặt hiện lên sắc xanh đen của tử khí.

Nữ quỷ áo trắng thậm chí còn tệ hơn, nửa thân dưới gần như trong suốt, suýt nữa tiêu tán.

Nữ quỷ áo đỏ lo lắng chậm trễ sẽ sinh biến, nghỉ ngơi một lát rồi định mở quan tài.

Chiếc quan tài này cũng được chế tạo đặc biệt, phần thân có thể nuôi dưỡng hồn thể, giữ cho thi thể không bị thối rữa, nhưng bảy chiếc đinh quan tài lại có tác dụng trấn áp hồn thể.