"Ăn xong rồi, ta cảm thấy vẫn còn có chút buồn ngủ, ta về ngủ trước đây. Tiên quân, ngày mai gặp lại."
Kỳ Chúc đứng dậy rồi ngáp một cái, đôi mắt ướŧ áŧ như phủ một lớp sương mù, nàng không chờ Quý Bạch kịp phản ứng thì đã trở về phòng của mình mà không ngoảnh đầu lại.
Quý Bạch không rõ vì sao Kỳ Chúc lại chợt trở nên như vậy, y nhìn dáng vẻ của nàng rồi một lúc sau mới thu tầm mắt lại.
Y nhìn chằm chằm bát vằn thắn trước mặt một lúc lâu rồi mới rút đũa ra lau sạch, bắt đầu ăn vằn thắn một cách chậm rãi.
Tại sao vằn thắn thêm cay mà vẫn nhạt nhẽo như vậy?
Quý Bạch ăn được vài miếng thì đã cau mày buông đũa xuống, thật ra y đã Tích Cốc từ lâu rồi, không cần ăn những món trần gian này.
Nhưng không biết từ lúc nào, dường như y đã dần quen với việc ngồi ăn cùng Kỳ Chúc, đây không phải là một điềm báo tốt.
Đêm ở Lạc Dương, gió lạnh mạnh mẽ thổi qua.
Sau nhiều ngày Quý Bạch trông coi, cuối cùng yêu ma ăn tim người cũng không chịu đựng nữa, bắt đầu để lộ khí tức.
Một bóng đen quấn gió lướt qua, vừa đến đường Trường Ninh của Lạc Dương thì đã khởi động cấm chế do Quý Bạch đặt ra.
Chuông Tìm Yêu trong tay bị kéo giật bởi sợi chỉ vàng không thể nhìn thấy, nó điên cuồng phát ra tiếng kêu vang, đôi mắt xám trắng của Quý Bạch lóe lên sự lạnh lẽo.
Ngước nhìn luồng gió yêu ma khiến lá cây ở Lạc Dương vang lên tiếng xào xạc, ánh trăng kéo dài ra bóng ma dữ tợn.
Quý Bạch đến rất nhanh, khi nó khởi động cấm chế, y chỉ mất vài giây là đã ngự kiếm đến đường Trường Ninh.
Luồng gió yêu ma biến mất, Lạc Dương lại khôi phục trật tự vốn có, con phố trống trải khác thường một cách kỳ lạ.
Khi Quý Bạch đến nơi, không có bất cứ khí tức của yêu ma nào, chỉ nhìn thấy một nữ nhân ngồi trên mặt đất.
Dung mạo của nữ nhân ngã trên mặt đất rất xinh đẹp, cứ như liễu rủ trong gió.
Mái tóc dài của nàng ta che khuất khuôn mặt, chỉ lộ ra chiếc cằm tinh xảo, có thể thấy đôi môi đỏ mọng của nàng ta.
"Công tử, có thể đỡ nô gia không? Nô gia đau quá." Giọng nói của nàng ta dịu dàng uyển chuyển vô cùng.
Quý Bạch đứng trên thân kiếm Trường Hồng, nhìn chằm chằm nữ nhân mềm mại trên mặt đất với vẻ mặt lạnh lẽo.
Không có ma khí, chứng minh nàng ta không phải ma tộc.
Nhưng giờ đã là nửa đêm, người gõ mõ cầm canh cũng đã nghỉ việc, ngay cả quỷ cũng không chọn giờ này để ra ngoài.