Sau này nàng bị nhốt ở núi Bất Chu, thường xuyên nghe nói đến bên ngoài núi Bất Chu, có rất nhiều chuyện mới mẻ phức tạp khiến nàng cảm thấy rất mong chờ, cho nên nàng không rõ vì sao lại có người đưa ra yêu cầu được chết.
Mặc dù nàng chưa thấy bên ngoài bao giờ, nhưng luôn có người nói cho nàng biết thế giới bên ngoài trông như thế nào, cho nên nàng muốn sống, sống để ngắm nhìn thế giới bên ngoài.
Tiên quân lên tiếng lần nữa, giọng nói rõ ràng, trong trẻo như giọt nước chảy xuống sau khi tuyết rơi trên núi Bất Chu vào mùa Đông.
“Các ngươi đã được tự do, chắc chắn các ngươi có cách sống riêng của bản thân, các ngươi nên sống sót mới phải.”
Không biết y đang nói đến những người ở đây. Hay những người khác, trong lời nói chứa một loại cảm xúc nào đó.
Người kia nghe thế thì đỏ cả vành mắt, cánh môi run rẩy, từng chữ thốt ra đau đớn như đang chảy máu, gã ta trả lời một cách thê lương.
“Thời gian trăm năm… Một ngày bằng một năm, sợ rằng sau khi chết sẽ trở thành ma quỷ bị nhốt trên núi Bất Chu, ta đã sống nhiều năm, giờ ngay cả chết cũng không sợ, chỉ muốn được tự do, sau đó đến kiếm người thân.”
Kỳ Chúc chợt nhớ ra, nàng từng nghe người kia nói, gã ta có nhà ở Trường An, còn có một nữ nhi rất ngoan ngoãn, khi gã ta bị bắt, nữ nhi chỉ mới bốn tuổi.
Gã ta vốn đến từ nơi khác, nhà không ở xung quanh núi Bất Chu, năm xưa sau khi gã ta bị bắt tới núi Bất Chu thì cũng từng nghĩ tới chuyện tiếp tục sống sót, nói không chừng sẽ có người tới cứu gã ta.
Kết quả là thời gian ở đây khiến gã ta muốn chết cũng không chết được, sau này núi Bất Chu như bị lãng quên ở một góc, không có người nào đến cứu giúp.
Cuối cùng giờ cũng có người nhớ ra, còn chẻ đôi núi Bất Chu, cứu tất cả mọi người.
Nhưng đã qua nhiều năm như vậy, người xưa đã biến thành nắm đất vàng, mọi người đã không còn chỗ nào để về.
Tất cả mọi người ngơ ngác, rời xa thói đời, mọi người không còn vướng bận, chỉ muốn lấy cái chết để được giải thoát.
Chỉ cần có một người lên tiếng trước, những người sau đã vội vàng quỳ trên mặt đất, thành tâm dập đầu, chỉ muốn được chết.
Mọi người sợ chết, nếu không thì cũng sẽ không sống trên núi Bất Chu lâu như vậy, nhưng mọi người cũng không thể sống tiếp, cầu xin tiên nhân ban chết để đến với một cuộc sống mới, mọi người bằng lòng.
Tất cả mọi người dập đầu trên đất, chỉ có Kỳ Chúc quỳ thẳng tắp, nhìn một số người với ánh mắt không rõ.