Quyển 1 - Chương 19

Kỳ Chúc cầm lấy dải lụa, ngơ ngác nhìn Quý Bạch, không rõ ý của y.

Quý Bạch nghĩ lầm là nàng không biết buộc tóc, mặc dù y không biết dùng đồ trang sức dành cho nữ tử, nhưng y vẫn biết buộc tóc cho mình.

Y đứng dậy, thản nhiên vòng qua nàng, giữ một khoảng cách nhất định rồi vươn tay giúp nàng buộc tóc.

Kỳ Chúc không thể nói rõ cảm giác trong lòng, nhưng nàng biết mình không thể giấu được nụ cười trên mặt mình nữa.

Quý Bạch cầm tóc Kỳ Chúc, chợt nhận ra động tác của mình có chút mạo phạm, thế là bàn tay lập tức trở nên cứng đờ.

Phù Tô có rất nhiều đệ tử nam, việc đồng môn buộc tóc cho nhau là chuyện rất bình thường.

Đây là lần đầu tiên y buộc tóc cho một cô nương, khiến y cảm thấy không được tự nhiên, thậm chí còn có cảm giác muốn bỏ chạy.

Nàng như không nhận ra Quý Bạch trở nên mất tự nhiên trong giây lát, Kỳ Chúc vui vẻ vươn tay vuốt tóc, mỉm cười khen ngợi y.

“Quý Bạch giỏi quá, ta luôn cảm thấy ngài như biết tất cả mọi thứ.” Giọng điệu nàng rất tự nhiên, cứ như thuận miệng thốt ra.

Quý Bạch buông tay mình xuống, y chỉ mỉm cười không tỏ thái độ trước những lời khen của Kỳ Chúc.

Đồng thời trong lòng y có chút lo lắng với việc Kỳ Chúc không có sự phòng bị với việc nam nữ khác biệt.

Nhưng y không biết, cho dù nàng có biết việc này thì cũng chẳng để trong lòng.

Kỳ Chúc đưa tay vuốt tóc, thấy Quý Bạch thật sự không sao, nàng cũng không ở lại lâu, ngoan ngoãn tạm biệt Quý Bạch rồi trở về phòng của mình.

Hai người chỉ cách nhau một bức tường, Kỳ Chúc tựa đầu vào thành giường, chạm nhẹ vào dây buộc tóc ở sau lưng, ánh mắt lấp lánh không rõ cảm xúc.

Nàng chẳng thể nào ngủ được, nếu mà ngủ thì sợ rằng tóc sẽ bị rối mất.

Ban đầu Kỳ Chúc định không ngủ, nhưng lại không thắng được thói quen của cơ thể người thường, chưa được bao lâu là nàng đã không nhịn được cảm giác buồn ngủ.

Trước khi ngủ, nàng cẩn thận đặt mái tóc rủ xuống ở đầu giường để tránh làm rối nó, còn mình thì nằm ra mép giường.

Sau khi xác nhận nhiều lần rằng tư thế này sẽ không khiến tóc bị rối thì nàng mới yên tâm nằm ngủ.

Hôm sau.

Đêm qua vì phấn khích mà thức khuya, khi Kỳ Chúc thức dậy thì đã khá muộn.

Nàng mở đôi mắt mơ màng ra, gượng dậy để rửa mặt bằng ý chí của mình.

Thông qua cửa sổ của khách điếm, nàng nhìn thấy Quý Bạch đeo kiếm sau lưng.

Quý Bạch chuẩn bị ra ngoài, nay y vẫn mặc quần áo màu trắng rộng rãi như cũ, trên đầu đội ngọc quan cũng màu trắng, cổ áo giao nhau được khép lại chặt chẽ. Dáng vẻ cương trực nghiêm nghị đến mức khiến người ta muốn kéo vạt áo của y khiến nó trở nên rối loạn.