Quyển 1 - Chương 17

Khi Kỳ Chúc mặc váy xong, chỉ cần buông váy xuống là nó sẽ kéo lê trên đất.

Nhưng nàng không quan tâm đến điều này, thậm chí còn vui vẻ xoay một vòng ngay tại chỗ, độ cong của váy giống như một đóa mẫu đơn, thật sự rất là đẹp.

Kỳ Chúc nhấc vạt váy lên, chạy chân trần đến trước gương đồng, quan sát bản thân trong gương một cách kỹ lưỡng, thì ra sau khi tắm rửa sạch sẽ, bản thân cũng khá xinh đẹp.

Khóe môi giống như luôn mỉm cười, đôi mắt tròn xinh, nếu cụp mắt xuống một chút thì sẽ tạo thành một độ cong quyến rũ.

Cảm giác thích thú dâng lên, Kỳ Chúc nhớ lại dáng vẻ người khác búi tóc ngày xưa, nàng cũng thử búi tóc cho mình, nhưng không có đồ để cố định, vừa buông tay ra thì tóc đã rơi tán loạn.

Khi Kỳ Chúc đang chơi với tóc của mình đến mức quên cả trời lẫn đất, nàng chợt nghe thấy tiếng vỡ vụn từ phòng bên cạnh, dường như có một thứ nào đó vừa ngã xuống.

Phòng bên cạnh là của Quý Bạch!

Kỳ Chúc lập tức không còn tâm trạng chơi tóc nữa, nàng nhấc vạt váy lên rồi chạy ra ngoài.

Cửa phòng của Quý Bạch đang mở, nàng dễ dàng nhìn thấy Quý Bạch đang ngã trên mặt đất, lúc này sắc mặt y vô cùng tái nhợt, môi cũng vậy.

Kỳ Chúc lo lắng chạy tới, đỡ Quý Bạch dậy, để y nằm lên đùi mình, gọi tên y bằng giọng điệu đầy lo lắng.

Quý Bạch là người nàng phải vất vả lắm mới kiếm được, trước khi lấy được thứ kia, y không thể xảy ra chuyện được.

"Quý Bạch, Quý Bạch."

Quý Bạch nhắm mắt lại như đang rất đau khổ, lông mày nhíu chặt, dường như không nghe thấy giọng nói của nàng, chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

"Quý Bạch." Giọng nói dịu dàng vang lên, từ từ truyền vào tai y.

Dường như Quý Bạch đã nhìn thấy một người rất quen thuộc, nhìn y giữa biển người, gọi từng tiếng Quý Bạch, bảo y trở về.

Y chợt không muốn trở về, bước chân đuổi theo người kia theo bản năng, đẩy biển người mờ ảo không rõ mặt kia ra, vươn tay muốn kéo nàng lại.

Kỳ Chúc chợt bị Quý Bạch ôm lấy, biểu cảm trên mặt nàng cứng đờ, không thể cử động được.

Thông qua nhiệt độ cơ thể của Quý Bạch truyền tới, da đầu nàng tê dại như bị kim châm, ngơ ngác để mặc y ôm lấy mình.

Nàng cúi đầu xuống, nhìn thấy lông mi vừa dài vừa nhiều của Quý Bạch, khiến nàng muốn vươn tay sờ thử lông mi của y, nhân tiện thử cảm giác khi lông mi lướt qua.

Bàn tay của nàng vừa mới thoát ra, định sờ vào lông mi của y thì Quý Bạch đã mở mắt.