Chương 147

"Ta thật sự muốn kết hôn với nàng, vốn hết thảy ta đều chuẩn bị xong, thế nhưng hắn đến, hắn đến xúi giục phụ hoàng, Băng gia, thiên hạ đệ nhất thế gia, sớm thượng trên đầu Hàn Chiêu hoàng gia, nay như lại thêm một Thái Tử Phi, ngày sau toàn bộ Hàn Chiêu nhất định của Băng gia, thay đổi triều đại bất quá trong chỉ khoảng khắc.

Vũ Nguyệt, ta cũng không gạt nàng, Băng gia tài đại khí thô, phụ hoàng ta đã sớm đố kỵ, hắn vừa đến, lời này quả thực nói ra nội tâm của phụ hoàng ta, Băng gia, không thể tiếp tục bành trướng."

"Cho nên, các ngươi liền động thủ." Nhàn nhạt, nghe như không có chút cảm xúc gì nhưng cẩn thận có thể trông thấy phẫn hận trong đôi mắt sáng như màn sao của nàng.

Âu Dương Húc nhìn Mạc Tinh, cười khổ một tiếng: "Vương quyền tương kị, Vũ Nguyệt, nàng có lẽ minh bạch, bên cạnh giường há có thể cho phép mãnh hổ làm bạn, Băng gia không có chút phản tâm, nhưng... đối với một thứ tùy thời cũng có thể uy hϊếp được địa vị và quyền lực của vương thất, không có người sẽ thả mặc kệ nó, Vũ Nguyệt, nàng phải biết"

Đúng vậy, nàng biết rõ, Hàn Chiêu vì sao động thủ, nàng tinh tường , mặc kệ thế lực áp đảo phía trên hoàng thất, không lật đổ hoàng thất, thì nhất định sẽ bị đuổi cùng gϊếŧ tận, không có kết cục tốt, nàng biết, nàng biết rõ.

"BA~." Âu Dương Húc đột nhiên gián cho chính mình một bạt tay, âm thanh vang dội, khóe miệng chậm rãi chảy máu.

"Vũ Nguyệt, ta là bị ma quỷ ám ảnh, ta muốn vương quyền tuyệt đối, ta cũng muốn nàng, cho nên... Cho nên, ta cũng đã đáp ứng, tẩy trừ Băng gia, đem tất cả đặc quyền của các nàng toàn bộ thu hồi, để nàng trở thành một người bình thường, một nữ nhân bình thường, người ta muốn kết hôn không phải thiếu đương gia của thiên hạ đệ nhất thế gia áp đảo hoàng thất, mà là một người bình thường, là nữ nhân ta yêu"

Nói hết câu này Âu Dương Húc đột nhiên nở nụ cười, cười dữ tợn, cười thật thê lương, trong mắt muốn sưng huyết, Âu Dương Húc chậm rãi ngửa đầu nhìn bầu trời: "Thế nhưng, ta sai rồi, tổ chim bị phá thì trứng còn có thể nguyên vẹn hay không, ta đánh giá thấp thủ đoạn của phụ hoàng, cũng đánh giá thấp lực lượng của hắn, Tam đại lục, trong một đêm, Băng gia một người cũng không sống sót, một người cũng không...."

"Nơi nào còn người bình thường của ta, nơi nào còn nữ nhân ta yêu, Băng gia, một sinh mệnh cũng không được lưu lại." Hai hàng nước mắt chậm rãi chảy xuống, nỗi hối hận bi thống tràn đầy trên dung mạo ôn nhã.

Ngày ấy, khi hắn nhận được tin tức Băng Vũ Nguyệt gặp chuyện, sống chết không biết, tâm nguội lạnh một nửa, chờ hắn mang người lao ra tìm kiếm, trong hoàng cung huyết sắc tràn ngập, một ngày đêm kịch liệt chém gϊếŧ kia, máu đỏ đã nhuộm khắp hoàng cung, tất cả cao tổ thân thích của Băng gia, không ai sống sót.

Chờ hắn quay đầu chạy về Hoàng thành, chỉ còn lại mấy cỗ thi thể như vậy dán tại ngoài hoàng thành, choáng váng mắt của hắn, đóng băng lòng của hắn.

Hắn sai rồi, đế vương gia không có nhi nữ tình trường, muốn động thủ liền là một toàn bộ diệt, hắn còn hy vọng xa vời cái gì người bình thường, còn hy vọng xa vời cái gì ý trung nhân, toàn bộ đều là hoa trong gương, trăng trong nước.

Âm thanh thút thít nỉ non, so gào khóc còn muốn tê tâm liệt phế, còn bi thiết vạn phần, Mạc Tinh nhìn gương mặt tràn đầy nước mắt của Âu Dương Húc, cắn răng thật chặt, trách ai, cái này trách ai, hết thảy còn không phải vì đế vương quyền, hết thảy còn không phải tư tâm gây nên.

"Ngươi có biết hay không, Băng gia sớm biết thế lực quá lớn, sẽ bị Hoàng gia đố kỵ, đặc biệt dặn dò ta gả vào hoàng gia các, mang một nửa gia sản cùng thế lực của Băng gia, xem như đồ cưới." Nhàn nhạt, Mạc Tinh nhìn Âu Dương Húc, chậm rãi, từng chữ từng chữ nói ra.

Âu Dương Húc nghe xong lập tức cả người cứng ngắc, kinh ngạc nhìn sắc mặt không gợn sóng của Mạc Tinh.

Một nửa thế lực cùng gia sản của Băng gia, những thứ này nếu như đều quy cho Hàn chiêu hoàng thất, thiên hạ đệ nhất thế gia còn gì đáng sợ, còn cần bọn hắn kiêng kị sao?.

Sai, sai, sai, tính toán tường tận, kết quả là lưỡng bại câu thương.

Cười, không cách nào ức chế tiếng cười, Âu Dương Húc cười nghiêng ngã, chỉ là nước trong mắt không ngừng vô thanh xuyên qua không khí, rơi xuống bụi đất.

"Là ta không có phúc, là Hàn Chiêu lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, là Hàn Chiêu đáng chết, chẳng trách ai, không thể oán ai."

"Phải, hiện tại, không có một nửa gia sản đem tặng của Băng gia ta, chỉ có có thù báo thù, nợ máu trả bằng máu". Âm thanh băng lãnh phá không trung, sắc bén, thiết huyết cực kỳ.

"Tốt, Vũ Nguyệt, có thù báo thù, nhớ kỹ cho ta đại cừu nhân của nàng, Hoa Phong Vương Nguyên Thần Không, người xúi giục phụ hoàng ta, đầu sỏ nhúng tay diệt đi Băng gia, hắn Nguyên Thần Không, tuyệt đối không được buông tha." Âu Dương Húc một tay lau đi nước mắt, oán hận gằn từng chữ.