Chương 144

Mở ra quyển da cừu trong tay, Lam Lăng lập tức chạm lên đấy.

"Giấy bút ở đây, tự mình vẽ." Minh Dạ tựa trên mặt ghế, rất thẳng thắn.

Lam Lăng cũng không nhiều lời, nhìn thoáng qua quyển da cừu, nhìn một phát đã biết thật hay giả, lập tức lạnh lùng ngồi xuống, nghiêm túc bắt đầu vẽ.

Mạc Tinh thấy vậy, đứng bên người Lam Lăng xem quyển da cừu kia, tuy là nàng mang ra nhưng nàng thật sự chưa ngó xem trong bức họa này là gì.

Hải đồ, đồ thị, phương vị, kim chỉ giờ.

Đây không phải địa đồ trên lục địa, mà nếu là hải đồ thì Mạc Tinh bó tay, nhìn hồi lâu cũng chỉ thấy vô số đồ thị cao thấp, choáng mắt, được rồi, nàng từ bỏ, không thể nhìn ra được cái gì.

Minh Dạ thấy vậy lập tức bật cười, cũng đứng dậy đến sau lưng Mạc Tinh, chỉ vào hải đồ Lam Lăng đang vẽ, dạy bảo nói: "Đây là đường chân trời, phương vị này là đông, phương vị này là tây..."

Ngón tay bên trên quyển da cừu chậm rãi lướt qua chổ này chổ nọ, âm thanh trong trẻo không một chút tạp chất, rất êm tai.

"Cái này kí hiệu, nàng nhìn xem....” Bên ngoài cửa sổ biển rộng mênh mông, Minh Dạ một bên chỉ vào hải đồ, một bên đối chiếu vật dụng thực tế, từ tốn giảng giải cho Mạc Tinh.

Mạc Tinh vốn không phải người quá ngốc, tuy nhiên chưa từng học qua cái này, nhưng dưới sự giảng giải của Minh Dạ, lĩnh ngộ cũng tương đối nhanh.

Chỉ thấy nàng không ngừng gật đầu, thỉnh thoảng còn có thể phân tích một đôi lời, làm Minh Dạ cũng phải khen ngợi.

"Kí hiệu này đại biểu cho một hòn đảo, nàng xem, tức là nếu đi theo hướng này, sẽ thấy một hòn đảo nhỏ, còn đây là kí hiệu đá ngầm, lúc nãy, chúng ta vừa né qua....” Đang nói Minh Dạ đột nhiên ngừng lại, cầm lên. Vừa nhìn lông mày vừa nhướng lên, ngẩng đầu nhìn biển rộng mênh mông ngoài cửa sổ, trên mặt thoáng hiện qua một tia không thể tin.

Lam Lăng một mực vùi đầu vẽ không nói gì, lúc này cũng ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn hải đồ trong tay, lại ngẩng đầu nhìn hải dương ngoài cửa sổ, trong mắt băng lãnh cũng hiện lên một tia kinh dị.

"sao thế?" Mạc Tinh thấy nét mặt hai người đều có điểm cổ quái, không khỏi lên tiếng hỏi.

Không ai trả lời. Minh Dạ cùng Lam Lăng đều không trả lời nàng. Mạc Tinh thấy vậy trừng mắt nhìn, cũng không có nhiều lời, nhìn nét mặt hai người này chắc chắn có phát hiện quan trọng, lúc này không nên đánh gãy mạch suy nghĩ của bọn họ.

Đưa tay cầm lấy quyển da cừu, Lam Lăng chỉ vào một kí hiệu trên mặt hải đồ. "Đảo này..."

"Là ở đó." Minh Dạ cúi đầu mắt nhìn quyển da cừu, chỉ tay vào một đảo nhỏ mới lướt qua ngoài khung cửa sổ, chỉ là một đảo lớn nhỏ mấy trượng, nếu không phải bọn họ lúc nãy vừa vặn nhìn qua, cũng sợ là trực tiếp xem nhẹ hòn đảo nhỏ này.

"Chổ này có một xoáy nước, lối ra là bên trái phía trước nó." Lam Lăng chỉ vào một dòng thủy lưu nhỏ trên hải đồ, gật đầu nhìn Minh Dạ.

"Chổ này có một mạch đá ngầm, dọc theo bên phải phía trước nó. " Ngón tay Minh Dạ di động trên quyển da cừu, mắt lại chằm chằm vào hải dương phía trước.

Hắn quá quen thuộc hải dương rồi, chỉ cần nước chảy một chút không đúng, hắn cũng biết ở đâu có đá ngầm, ở đâu có vòng xoáy, căn bản không cần tự mình đi dò đường.

Mà hiển nhiên, Lam Lăng cũng tương tự, quen thuộc hải dương, ngón tay lướt qua cũng là không sai một phân nào.

Hai người không ngừng trò chuyện với nhau, Mạc Tinh đứng tại bên cạnh hai người càng nghe càng là khϊếp sợ, không khỏi chuyển bước nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lời của bọn họ hoàn toàn vây quanh một khu thuỷ vực này, chẳng lẻ bên trong quyền da cừu, hải đồ biểu thị chổ này? Là bên trong Nam Hải gần với Nguyện Thăng đảo nhất sao?

Tiếng nói chuyện yên tĩnh lại, Minh Dạ cùng Lam Lăng kinh ngạc nhìn ngoài đại hải bên ngoài cửa sổ, tay không kìm chế được run rẩy.

"Thì ra... vốn là ở đây." Minh Dạ nhìn bên ngoài cửa sổ, chợt nở nụ cười, nụ cười kia xinh đẹp vạn phần, lại càng thêm sắc bén cực kỳ.

"Không uổng công liều mạng đến đây." Lam Lăng cũng cười, người so với hàn băng vạn năm còn muốn lạnh hơn, chậm rãi nở nụ cười, tuy mặt hắn đang dịch dung, nhưng Mạc Tinh có thể tin tưởng giống như cảnh tưởng tuyết liên nở rộ trên sông băng, nhất định sẽ động phách kinh tâm.

Đến lúc này, hoàn toàn theo như suy đoán của Mạc Tinh, Hải Thần điện chính là ở khu vực này, ở bên trong nội hải Nam Hải.

"Thế nhân chỉ biết là nơi này là Nam Hải chủ đảo, không ai biết Hải Thần điện cũng ở nơi đây." Ngón tay vuốt qua mày kiếm, Minh Dạ chậm rãi nói.

"Hải hoàng xuất từ Nam Hải, hắn tự nhiên sẽ chôn tại Nam Hải, là chúng ta sơ sót." Lam Lăng hai tay ôm ngực khôi phục bộ dáng băng sơn vạn năm.

Trong tai nghe được lời Lam Lăng, Minh Dạ cười nhìn Lam Lăng nói: "Chúng ta so xem ai nhanh tay hơn"

Lam Lăng nhướng mày nhìn Minh Dạ liếc, nói: "Tốt"