Chương 143

"Đa tạ, lúc cần giúp, ta thì sẽ khôn khách khí."Hiên Viên Thánh ân một tiếng, nhẹ gật đầu sau xoay người nới với Đỗ Phi phía sau: "Tiễn đưa Đông Hải Hải Vương ra biển."

Dứt lời, gật đầu chào Minh Dạ một cái, vung tay áo, tiêu sái bước ra ngoài.

Gió thu mãnh liệt, Nam Hải bão sắp nổi lên rồi.

Phóng ngựa, lên thuyền, ra biển.

Dưới một loạt chuẩn bị cực nhanh của Đỗ Phi, Minh Dạ rất nhanh ra khỏi Nguyện Thăng đảo, giong buồng ra biển rộng mênh mông.

Đỗ Phi không đi theo hộ tống, ba chiếc thuyền Đông Hải, nếu muốn ở Nam Hải nổi lên phong ba, nghĩ cùng đừng nghĩ, hoàn toàn không cần để ý, hơn nữa, hiện tại Nam Hải có chuyện tối trọng yếu, hắn không có nhiều thời gian như vậy.

Đứng tại đầu thuyền, nhìn Đỗ Phi chỉ huy đội thuyền Nam Hải trở về, Minh Dạ vốn mặt không biểu cảm, đột nhiên cười lớn.

Tiếng cười truyền rất xa, âm thanh chấn tứ phương.

Đầu tóc bạc tung bay trong gió biển, cực kỳ ngạo khí, cực kỳ cuồng vọng.

Đi theo bên người Minh Dạ, Lâm Sơn cùng Phỉ Nhiên cũng cười, Nam Hải cùng Hoa Phong trở mặt, đợi sau khi hai bên lưỡng bại câu thương, Đông Hải bọn họ liền mượn cơ hội làm ngư ông đắc lợi, vụ buôn bán này, tuyệt đối có lời.

Mạc Tinh tựa ở đuôi thuyền, thấy Minh Dạ vô cùng đắc ý, không động sắc mặt.

Mục Không, rõ ràng là Hoa Phong Vương, tuy nhiên nàng không nhìn thấy một màn cuối cùng, bất quá Minh Dạ nói cho nàng biết, một trảo kia kéo xuống mặt nạ của hắc y nhân, là Mục Không, sau đó cũng không nhiều lời, cũng không nói phân tích của hắn, bất quá, như thế cũng đủ rồi, nàng không phải người ngu xuẩn.

Nam Hải hải vương phẫn nộ rồi nhằm vào Hoa Phong, đã nói rất rõ ràng, Mục Không nếu là người Hoa Phong, ngoại trừ Hoa Phong Vương, vị cao cao tại thượng bí ẩn kia, nàng thật không nghĩ ra đáp án khác.

Hoa Phong Vương, trước kia tỏng lúc nguy cấp cứu nàng một mạng, diệt cửu tộc của Băng gia ở Hoa Phong đại lục, người này, sắm vai lấy thánh nhân cứu mạng, rồi lại truy cùng gϊếŧ tận thân nhân của nàng, người này, người này...

Xiết chặt nắm đấm, Mạc Tinh không quên lời Mục Không nói đêm đó, người Băng gia, chưa bao giờ là bằng hữu của hắn, hắn chỉ để tâm nàng, chỉ mình nàng.

Cho nên, hắn có thể dốc hết toàn lực cứu nàng, lại không chút lưu tình gϊếŧ người nhà của nàng, Nguyên Không Thần, Nguyên Không Thần.

"Nghĩ nhiều như vậy làm gì, đáng chết liền gϊếŧ, nên tha thì tha, hãy làm theo trái tim nàng, đừng để mình dồn đến ngõ cụt." Ngay lúc nàng đang quay cuồng trong suy nghĩ , bên tai đột nhiên vang lên giọng nói của Minh Dạ, nghe lười biếng như không để ý, kì thực giống như một chiếc đèn soi sáng đêm tối, từng việc đều thấu triệt.

Mạc Tinh ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Minh Dạ.

Minh Dạ thấy vậy cười đi đến một bước, rất tự nhiên khoát vai Mạc Tinh: "Hiện tại hẳn là lúc vui sướиɠ, để cho Nam Hải vì chúng ta, trước tính toán chút lãi nợ với Hoa Phong..” Dứt lời, khóe miệng cười càng xinh đẹp.

"Đúng đấy, nghĩ nhiều như vậy làm gì, có thù báo thù, có ân trả ân, đơn giản như thế, cần gì phải nghĩ phức tạp lên chứ." Lâm Sơn ôm hai tay, trên mặt hưng phấn cười.

Có thù báo thù, có ân trả ân, tám chữ, đơn giản cực kỳ, Mạc Tinh bỗng nhiên được khai sáng, chậm rãi nhẹ gật đầu.

"Có ân trả ân." Mạc Tinh vừa mới gật đầu, một giòn nói lùng bỗng nhiên truyền đến, một nam tử vận lam y, chậm rãi từ trong khoang thuyền đi ra.

Mạc Tinh quay đầu nhìn lại, tuy trên mặt người kia đã dịch dung, nhưng một thân khí tức kia độc nhất vô nhị, Lam Lăng.

Có chút kinh ngạc nhíu mày, Lam Lăng thực ở trên thuyền của bọn họ ư.

Lam Lăng lãnh khốc chậm rãi đi tới, đứng thẳng trước mặt Minh Dạ, lạnh lùng nhìn Minh Dạ.

Minh Dạ thấy vậy cười nói: "Tốt, có ân trả ân, sau này Mạc Tinh cũng không cần tìm ngươi nữa." Dứt lời, nắm lấy tay Mạc Tinh định đi vào trong khoang thuyền.

Mạc Tinh nghe thế, đáy mắt liếc Minh Dạ, lời này có ý tứ gì? Nàng nhớ rõ lúc ở Băng đảo nàng thiếu Lam Lăng một cái nhân tình, theo ý Minh Dạ, nhân tình này hắn giúp nàng trả sao?

"Không, ta..." Nàng không cần, nàng nhận ân của ai, chính nàng sẽ trả, Minh Dạ với nàng có quan hệ gì, soa có thể để hắn trả giùm nàng, hơn nữa...

Vừa mở miệng, bàn tay cầm lấy cánh tay Mạc Tinh đột nhiên xiết chặt một cái, nhẹ nhàng quay đầu dùng môi ngữ nói: "Một hòn đá ném hai con chim mà thôi, nàng muốn trả, ta giúp nàng, xem như nàng thiếu ta một ân tình."

Bản đồ Hải Thần điện không phải dễ dàng lấy được, hắn bỏ vốn nhiều thế, thu tiền lãi cao cũng là bình thường.

Đùa à, trong tình cảnh kia, hắn nhờ Lam Lăng trợ giúp, là hắn cầu người nha, sao nói một hồi lại thành nàng nợ hắn.

Mạc Tinh hung hăng trừng Minh Dạ, không nói.

Im lặng theo đuôi Minh Dạ tiến vào khoang thuyền, ba người ngồi vào chỗ của mình trong phòng chính Tước Vũ.