·
Khi đèn lên, Tạ Lan An an sắp xếp một bữa tiệc cho thúc phụ và cữu phụ.
Nguyễn Hậu Hùng ở Tây viện cả buổi chiều, ông và muội muội đầu óc không rõ ràng kia không hài lòng, phần lớn thời gian là hỏi Minh Hoa, mấy năm nay Lan An lớn lên như thế nào.
Rất nhiều chi tiết liên quan đến nữ nhi, Minh Hoa không tiện nói, chỉ có một việc, nàng ấy cất giữ trong lòng mấy năm nay, mỗi lần nhớ tới đều hết sức chua xót.
Đó là lúc tiểu nữ lang sáu tuổi, nàng khổ não vì đi vệ sinh liền chạy tới hỏi phu nhân, lần đầu tiên biết được từ miệng phu nhân là nàng không phải nam nhi, mà là một nữ nhi, khuôn mặt kia vội luống cuống.
Tựa như một người tuyết xây thành hình trước mặt Minh Hoa.
Lúc Nguyễn Hậu Hùng đi ra vành mắt đều đỏ.
Người hầu dẫn ông tới phòng ăn, thấy trong phòng đèn nến hoa xán, thức ăn rượu thịt đã chuẩn bị. Sợ khơi dậy lòng chua xót của cháu gái, Nguyễn Hậu Hùng giả vờ không có chuyện gì, không nhắc tới chuyện bỏ lệnh cấm cho Nguyễn Bích La.
Ánh mắt Tạ Lan An lướt qua mắt cữu phụ, trao đổi ánh mắt với Nguyễn Phục Kình, trong lòng hiểu rõ. Nàng muốn ở trước mặt người khác duy trì uy nghiêm của cữu cữu, cũng chỉ giả vờ không thấy, đi tới dắt ông mời ngồi.
“Nghe biểu huynh nói cữu cữu thích ăn cá, vừa vặn hôm nay nhà bếp có cá tươi, cữu cữu nếm thử, so với hương vị Ngô quận không có gì khác biệt.”
Lại có Tạ Dật Hạ cười, có một bụng đề tài nói chuyện với khách, một đêm ăn uống linh đình, coi như là khách chủ vui vẻ.
Sau bữa tiệc, Tạ Lan An sắp xếp ổn thỏa cha con Nguyễn thị ở Hạ xá sát vách.
Ngày hôm sau, ý chỉ của Dữu thái hậu triệu Tạ Lan An vào cung đã tới.
Ý chỉ đến lúc đó, Tạ Dật Hạ đang đánh cờ với nàng ở thư phòng, nghe tin, tiện tay hạ xuống một quân, cười tự nói: "Lại bị người đoán chuẩn một ván.”
Ông không lo lắng cháu gái không ứng phó được chuyện trong cung, ngược lại Tạ Sách lo lắng: "Bằng không hay là để cho tẩu tẩu cùng đi với muội, nàng ấy trước khi xuất các làm bạn đọc của trưởng công chúa, ít nhiều cũng có thể ứng phó.”
Nguyễn Hậu Hùng cũng không yên lòng, bảo Nguyễn Phục Kình tự mình lái xe đưa nàng vào cung. Tạ Lan An cười trấn an mọi người, quạt xếp nơi tay, phong thái vô nhị: "Không có chuyện gì nhiều, pha trà chờ ta, ta đi rồi về.”
Ngữ khí của nàng tựa như ra ngoài ngắm cảnh thoải mái, trước khi ra cửa, lại vẫn bị Ngũ nương rụt rè kéo ống tay áo.
Tiểu nữ nương muốn nói lại thôi.
“Yên tâm đi.” Tạ Lan An xoa đầu nàng ấy: “Không có chuyện bán muội đâu.”
Tạ Dao Trì lắc đầu mạnh. Trước đây, Dữu thái hậu nhiều lần muốn se duyên nàng ấy với cháu của thái hậu là Dữu Tùng Cốc, đều bị tỷ tỷ ngăn lại, Tạ Dao Trì sợ thái hậu sẽ làm khó tỷ tỷ.
“Ngũ nương sắp rơi hạt vàng rồi.” Tạ Lan An dùng ngón tay vẽ trên mặt nàng ấy để trêu chọc: “Vân Văn mau lấy chậu cho tiểu nương tử nhà ngươi tiếp lấy.”
Tạ Dao Trì vừa xấu hổ vừa tức giận quay lưng lại, tỷ tỷ đã hư hỏng rồi.
Hai bên mương bên bờ đã xanh tươi, xe ngựa đi trên con đường hoàng gia giữa kinh thành, đi qua cổng phượng lớn.
Trong xe, Tạ Lan An khoanh chân, dáng vẻ thoải mái dựa lưng vào túi ẩn giấu, lật xem vài trang giấy trong tay.
Đó là số lượng lương thực mà cô đã nhờ Trưởng sử thăm dò và tổng hợp lại.
Khi xe đến Xương Hạp môn, bất ngờ nghe tiếng lộc cộc, một chiếc xe ngọc trang trí lấp lánh từ phía sau lao tới, xe có tám con ngựa đưa đón, bụi mỏng bay lên, khí thế không nhỏ.
Tạ Lan An khẽ nhướn mi, dùng ngón tay gõ nhẹ lên giấy, rút tâm trí ra khỏi những suy tư tập trung.
Chiếc xe xa hoa đến mức có phần kiêu ngạo, rèm cửa bị hai ngón tay sơn đỏ nhẹ nhàng vén lên, lộ ra một gương mặt đẹp mê hồn.
Ánh mắt của Dữu Lạc Thần lướt qua dấu hiệu xe của Tạ phủ, nói với giọng điệu yêu kiều: “Xe của ai không có mắt mà dám chắn đường của ta thế này?”
Huyền Bạch nhìn về phía nghi thức đối diện, hơi siết chặt bàn tay, cúi đầu hỏi trong xe: “Chủ nhân?”
Tạ Lan An lười biếng mở cửa sổ xe, nói: “Nhường đường cho Dữu nhị tiểu thư.”
Trong thành Kim Lăng, ai là không biết nàng ta là cháu gái của Dữu thái hậu, là đứa con duy nhất của Tĩnh quốc công Dữu Phụng Hiếu yêu quý, thân phận cao quý, sinh ra đã được phong làm huyện quân, được hoàng gia ban cho nước tắm bể cũng tương đương với quy cách của quận chúa.