Quyển 1 - Chương 2.2: Qua đi

Hắn cười, nhưng không lại gần, buông tay xuống, mặc cho màn trướng buông rủ, cắt đứt tầm mắt. Hắn xoay người bước ra ngoài: "Thời gian đã không còn sớm, Hoàng hậu nghỉ ngơi sớm đi."

"Bệ hạ!" Ta luống cuống, vội vàng kéo chăn gấm, vén màn trướng nhảy xuống giường, "Đừng đi!"

Hắn không hề quay đầu, bước chân vẫn không dừng.

"Bệ hạ!" Ta hoảng loạn đến mức nói năng lộn xộn, "Thần thϊếp không thua kém bất cứ nữ nhân nào khác, thần thϊếp sẽ hầu hạ Bệ hạ thật tốt."

Lúc này hắn mới khựng lại, nhưng vẫn không quay đầu: "Hoàng hậu, đã không có ý tứ với nhau, hà tất phải miễn cưỡng?"

"Bệ hạ đối với những nữ nhân kia là có tình sao? Với họ thì được, cớ gì với thần thϊếp lại không?" Đầu óc ta rối như tơ vò, chẳng biết mình đang nói gì nữa.

Hắn dừng lại một lát, rồi đột nhiên khẽ cười: "Trẫm không muốn lên giường cùng một nữ nhân trong lòng đang nghĩ đến nam nhân khác."

Ta chợt sững sờ, giọng khô khốc: "Lời này là ý gì?"

Hắn cười: "Hoàng hậu quên rồi sao? Chẳng phải chính miệng Hoàng hậu đã nói với trẫm? Người Hoàng hậu yêu là La Tiển Huyết?"

Hắn cười lạnh, giọng càng thêm trầm thấp: "Hoàng hậu, trẫm hy vọng chúng ta có thể chừa cho nhau chút khoảng trống... như vậy chung sống sẽ không quá khó khăn."

"Người không bận tâm những điều này!" Ta quả thực đã phát điên, thốt ra, "Người không bận tâm việc ta có thích người khác hay không! Dù sao người cũng chẳng thích ta!"

Đầu óc ong lên một tiếng... Ta đang nói những gì thế này?

Bốn bề tĩnh lặng, bóng lưng Tiêu Hoán vẫn đứng im.

Ta hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại tâm trí: "Bệ hạ hẳn là rõ nhất, thần thϊếp là Hoàng hậu của Bệ hạ, Bệ hạ là trượng phu của thần thϊếp. Điều này chẳng liên quan đến việc người Bệ hạ yêu là ai, hay người thần thϊếp yêu là ai. Chúng ta chỉ cần như một đôi Đế Hậu, chẳng phải là đủ rồi sao?"

Chàng vẫn im lặng, căn phòng yên tĩnh đến nghẹt thở.

Ta nắm chặt góc chăn, ngập ngừng lại mở lời: "Bệ hạ? Chẳng lẽ không thể ư?"

Rất lâu sau, bờ vai chàng khẽ động, nhẹ nhàng như đang cười: "Hoàng hậu bảo trọng."

Nói xong, chàng bước ra ngoài, từ đầu đến cuối, không hề quay lại nhìn một lần.

Ta nhìn theo bóng lưng chàng, bóng áo xanh ấy nhanh chóng khuất dạng, biến mất trong màn đêm ngoài cửa - rốt cuộc vẫn là bỏ đi.

Đứng trên sàn nhà, ta cúi đầu.

Ta nhảy xuống quá vội, không kịp mang giày. Chân trần chạm vào những viên gạch vuông màu vàng tráng men mịn, lạnh buốt đến thấu xương. Ta chợt muốn mắng người đã bài trí căn phòng này, trang hoàng nơi này hoa lệ đến thế, lại chẳng tiếc trải lấy một tấm thảm.

Đây là lần thứ mấy rồi? Ta được triệu đến căn phòng này ở Dưỡng Tâm điện, nhưng lại bị bỏ lại một mình?

Tiêu Hoán chưa từng chạm vào ta, ngay cả đêm tân hôn cũng vậy. Chàng cười nhạt nhưng lạnh lùng, mỗi lần đều xoay người rời đi, chỉ để lại cho ta một bóng lưng.

Cưới được mấy tháng, Hoàng hậu Đại Võ vẫn còn là xử tử chi thân (người con gái còn trinh tiết). Nói ra, hẳn sẽ là một trò cười lớn cho thiên hạ.

Đôi khi ta nghĩ, việc ta gả cho Tiêu Hoán, bản thân nó đã là một trò cười rồi... Chính ta đã nói, người ta yêu là La Tiển Huyết.

Tiển Huyết là một sát thủ dưới trướng ca ca ta. Để củng cố quyền thế, sư phụ ta từng nuôi dưỡng rất nhiều sát thủ, Tiển Huyết là một trong những người đắc lực nhất, một thanh kiếm nhanh ra tay không bao giờ quay về, chưa từng thất thủ. Nửa năm trước khi ta vào cung, ta và Tiển Huyết rất thân thiết.