Quyển 1 - Chương 1.6: Hoàng hậu

Ta chỉ lặng lẽ lắng nghe, rũ mi cúi đầu: lời này quả thật khéo léo vô cùng, hết mực nghĩ cho ta — tuyệt không thể nghe ra nửa câu là đang chê ta không có bản lĩnh giữ chân nam nhân.

Tiếp đó, Tiêu Hoán kính cẩn gật đầu: "Mẫu hậu dạy phải, nhi thần xin khắc ghi trong lòng."

"Ngươi ấy, suốt ngày nói là đã ghi nhớ, đã ghi nhớ, nhưng kỳ thực chẳng để vào tâm chút nào." Thái hậu sắc mặt hòa hoãn đôi chút, mỉm cười trách nhẹ, rồi lại quay sang nhìn ta, "Hoàng hậu, Hoàng thượng dẫu có chỗ chưa phải, nhưng từ nhỏ thân thể đã yếu nhược, quốc sự lại bộn bề, chuyện hậu cung lặt vặt này, Hoàng hậu cũng nên thay Hoàng thượng mà để tâm lo liệu đôi phần, chẳng phải sao?"

Ta vội vàng đứng dậy, đáp: "Thần thϊếp xin tuân theo lời dạy bảo của mẫu hậu."

"Được rồi, được rồi, ta cũng đâu có trách phạt gì các ngươi, đâu cần phải như thế." Tuy nói vậy, nhưng trên mặt Thái hậu đã hiện ý cười ôn hòa, tay trái nắm lấy tay ta, tay phải lại kéo tay Tiêu Hoán, cười tủm tỉm nói: "Nào, mau ngồi xuống đi, ba người chúng ta cùng ngồi hàn huyên thêm đôi câu."

Ta cùng Tiêu Hoán lại ngồi xuống, Thái hậu nắm tay ta, chậm rãi nói rất nhiều chuyện, chẳng qua đều là những việc vụn vặt thường ngày, ta cũng phụ họa theo, cứ như vậy trò chuyện suốt nửa canh giờ.

Mãi đến khi Thái hậu nói mỏi mệt muốn nghỉ ngơi, ta mới cùng Tiêu Hoán cáo lui lui ra.

Ra khỏi Từ Ninh Cung, ta cùng Tiêu Hoán dọc theo hành lang dài chậm rãi trở về Dưỡng Tâm Điện. Hắn bỗng nhiên khẽ mỉm cười: "Hoàng hậu mấy ngày nay dường như hỏa khí không nhỏ?"

Ta khẽ thở dài, rồi mỉm cười nhìn hắn: "Vài ngày vài đêm đều chẳng thấy tăm hơi bệ hạ, thϊếp sốt ruột đến độ bốc hỏa rồi, vậy mà bệ hạ còn hỏi thế, thật khiến thϊếp đau lòng!"

Hắn lại nhẹ nhàng bật cười: "Nếu hoàng hậu thật sự nhớ gặp trẫm, sai người truyền một câu đến Dưỡng Tâm Điện chẳng phải là được rồi sao? Được Hoàng hậu bận lòng như vậy, trẫm quả thực cảm thấy vinh hạnh."

Trên mặt ta, nụ cười chẳng hề thuyên giảm, giọng điệu mềm mỏng: "Hoàng thượng nói vậy, quả thật ngoài miệng thì chối, lòng lại chẳng phủ nhận."

"Vậy sao?" Hắn ta quay đầu nhìn ta, khóe môi vẫn vương ý cười nhàn nhạt: "Lời của Hoàng hậu, chẳng phải cũng là ngoài mặt chối bỏ, trong lòng lại không thế ư?"

Ta nhướng mày, nụ cười gượng gạo ngay chính bản thân cũng thấy giả dối: "Thần thϊếp mỗi lời đều phát ra từ đáy lòng, nào giống như hoàng thượng, nửa phần chân tâm cũng chẳng chịu bày ra."

Hắn ta cúi đầu khẽ cười, nhẹ nhàng chuyển chủ đề: "Tuy rằng Võ tài tử có phần kiêu ngạo, song Hoàng hậu cũng đã trách phạt rồi, từ nay về sau có thể vì nể mặt trẫm, mà đừng chấp nhặt với nàng ấy nữa được không?"

Rốt cuộc cũng vào thẳng chính đề rồi chứ? Ta đã đoán, thường ngày hắn ta hữu ý vô tình né tránh gặp mặt ta, hôm nay lại chẳng sợ nhìn nhau thêm ngán, còn cố ý đợi ta tại chỗ Thái hậu, chẳng qua cũng chỉ để cầu xin cho Võ tài tử mà thôi.

"Chuyện này, bệ hạ cũng rõ." Ta mỉm cười thưa: "Người khác có thể tâm tư quanh co khúc khuỷu, riêng thần thϊếp chỉ giữ vững một đạo lý: kẻ nào khiến thần thϊếp khó chịu, thần thϊếp ắt khiến kẻ đó cũng chẳng dễ chịu. Có điều, cơn giận của thần thϊếp phát tiết xong là thôi, quyết không như vài người, ngoài mặt tươi cười đón tiếp, sau lưng lại âm thầm bày mưu tính kế, lòng dạ thâm sâu khó lường." Ta khẽ nhìn hắn mỉm cười: "Bệ hạ thấy có phải không?"

Hắn bật cười khẽ, gật đầu: "Hoàng hậu nói vậy, trẫm nghe cũng yên tâm."

Đang trò chuyện cùng hắn, bỗng từ cuối hành lang có một bóng người mặc huyền y vội vã bước tới, quỳ một gối xuống đất: "Thần Lý Hoằng Thanh tham kiến bệ hạ, Hoàng hậu nương nương."

Người tới chính là Lý Hoằng Thanh, phó thống lĩnh Tùy tùng doanh thị vệ ngự tiền, chuyên phụ trách hậu cung cấm vệ.