Triều đình hiện tại chia ngự tiền thị vệ làm hai doanh: Tùy tùng doanh và Cổ hành doanh, mỗi doanh độ hai trăm người. Tùy tùng doanh quản lý cấm quân Cẩm Y Vệ, phụ trách cấm cung thủ vệ, đồng thời kiêm giám sát, huấn luyện cấm quân hai mươi bốn vệ ở kinh sư; còn Cổ hành doanh hơn hai trăm người rải khắp các nơi trong đế quốc, phụ trách thu thập tin tức, giám sát các cấp quan viên. Bọn tham quan ô lại, chỉ nghe đến ba chữ Cổ hành doanh, ai nấy đều kinh hồn táng đảm. Tuy tổng nhân số của hai doanh chưa đến năm trăm, song đều là những tinh nhuệ được tuyển chọn kỹ lưỡng, người người võ nghệ cao cường, thậm chí còn có không ít kẻ mang tuyệt kỹ dị nhân, không thể xem thường.
Hai doanh này trực tiếp do Hoàng đế thống lĩnh, địa vị trong đế quốc cũng vô cùng đặc biệt. Chức vị Chánh, Phó Tư lệnh bốn người, từ các triều đại đều do hậu duệ của bốn nhà công hầu ngoại thích theo chân các đời Hoàng đế chinh chiến tứ phương đảm nhiệm kế thừa. Lý Hoằng Thanh chính là hậu nhân của Uy Nghị công Lý Chiếu Lâm, đồng thời còn được phong tước Phiêu Kỵ Đại Tướng Quân, tam đẳng Uy Viễn Bá.
Các đời Hoàng đế Đại Võ đối với các thống lĩnh của hai doanh này đều luôn lễ ngộ có thừa, thậm chí còn thân cận như huynh đệ. Bởi lấy chân tâm đổi chân tình như vậy, cho nên hai doanh thị vệ ngự tiền trở thành tâm phúc của đế vương, lòng trung thành đối với hoàng thất cũng không chút nghi ngờ.
Lý Hoằng Thanh xưa nay đứng trước mặt Tiêu Hoán cũng không câu nệ lễ tiết, đầu gối vừa chạm đất liền lập tức đứng dậy, liếc nhìn ta một cái, ngữ khí hơi dừng lại: "Bệ hạ, Hoằng Thanh có việc bẩm báo."
Biết rằng loại mật báo thế này ta cần phải tránh đi để tránh điều tiếng, ta mỉm cười, hành lễ với Tiêu Hoán: "Thần thϊếp xin cáo lui trước."
Tiêu Hoán mỉm cười khẽ gật đầu: "Hoàng hậu bảo trọng."
Ta lại mỉm cười, thong thả lui bước rời đi.
Đi được một đoạn khá xa, ta quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lý Hoằng Thanh đứng trước mặt Tiêu Hoán, không biết đang bẩm báo điều gì. Kế đó, từ trong cửa Thuận Nghĩa bên cạnh, một thân ảnh mảnh mai vận bạch y bước ra, chẳng hề e dè, tự nhiên khoác lấy cánh tay của Tiêu Hoán. Không rõ là vô tình hay hữu ý, nàng ta còn khẽ liếc mắt nhìn về phía ta.
Hoàng quý phi Đỗ Thính Hinh.
Ta không nhịn được mà khẽ cười lạnh một tiếng. Đây là cố ý diễn cho ta xem sao? Không đi làm bộ trước mặt Võ tài tử hiện đang được thánh sủng, lại đến bày trò trước mặt ta làm gì? Ta vốn chẳng thể uy hϊếp được nàng ta, chỉ e Tiêu Hoán đến một ngón tay cũng chẳng muốn chạm vào ta.
Nhìn bóng lưng hai người bọn họ sóng vai, chẳng biết vì sao trong lòng ta bỗng dâng lên chút chua xót, chỉ là một chút mà thôi.
Chỉ đơn giản đi thỉnh an một chuyến, vậy mà lại khiến ta tức ngực, khó thở. Ta dẫn theo cung nữ cùng nội thị, men theo hành lang dài, chậm rãi bước đến trước cửa Trữ Tú cung. Do dự một lát, ta dứt khoát sai đám người phía sau lui về trước, chỉ giữ lại hai cung nữ, tự mình đi dạo trong ngự hoa viên để hít thở đôi chút.