Nếu như kế hoạch của ta không sai sót thì lúc nãy nàng ta đã bị dội một gáo nước lạnh vào đầu. Sau đó trong lúc mơ mơ màng màng lại bị đẩy vào trong cái chậu sen đầy bùn đất.
Thế nhưng, quả thực là một mỹ nhân, dù trong tình cảnh thê thảm như vậy vẫn không làm mất đi vẻ đẹp thanh thoát, không lạ gì khi nàng ta có thể được sủng ái trong hậu cung, vượt lên trên các phi tần khác.
Ta nheo mắt, khẽ cười, đứng dậy, tay cầm chiếc quạt tròn che dưới cằm, để lộ ra nửa khuôn miệng: "Ôi, đây chẳng phải là Võ tài tử sao? Sao lại dính đầy bùn thế này?"
Võ tài tử ngây người nhìn ta, mắt mở to hơn, giọng nói run rẩy: "Ngươi, ngươi..."
Ta từ từ hạ chiếc quạt xuống để tay trái ôm lấy, ánh mắt sắc bén: "Võ tài tử, ngươi quên mất quy tắc trong cung rồi sao? Người đâu, đến dạy nàng ta đi!"
Những tỳ nữ bên cạnh nghe lời hơn hẳn tiểu Sơn, ta vừa dứt lời, lập tức có người nhảy ra đáp lại: "Tuân lệnh Hoàng hậu nương nương!"
Ngay sau đó, "Bịch, bịch" hai tiếng, Võ tài tử lập tức quỳ sụp xuống đất.
Những tỳ nữ kia ra tay không hề nhẹ, Võ tài tử ngã xuống chỉ có thể chống tay xuống đất để không bị ngã sấp mặt.
Nàng ta dùng tay chống đất vất vả ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh vẫn không chịu khuất phục muốn tiếp tục tranh luận với ta.
Ta cười một tiếng chậm rãi tiến lại gần, cúi người đưa tay ra dùng cán quạt ấn lên vai nàng ta, dù không mạnh nhưng vừa vặn đè lên xương vai đủ khiến nửa thân người nàng ta ta đau nhức.
Ta cúi xuống nhìn nàng ta khẽ cười nói: "Võ Liên Mính, ngươi có cảm thấy dù cùng là nữ nhân của đế vương, ngươi cho rằng mình xinh đẹp hơn ta, biết cách làm hài lòng đế vương hơn ta, nhưng vẫn phải quỳ trước ta, mỗi lần gặp ta đều phải hành lễ, có cảm thấy không phục, thấy không hợp lý không?"
Ta nhếch môi cười cao hơn, thẳng nhìn vào đôi mắt nàng ta: "Ta có thể nói với ngươi, dù ngươi đẹp hơn ta, dù ngươi biết cách làm lòng đế vương hơn ta, thì ta vẫn có thể khiến ngươi mỗi lần gặp ta đều phải ngã, gặp một lần, ngã một lần, gặp một trăm lần, ngã một trăm lần. Nếu ngươi không tin ta sẽ từ từ cho ngươi thấy."
Ta khẽ cười, ghé sát tai nàng ta: "Hoặc ngươi cũng có thể đi cầu xin đế vương hay thái hậu, xem họ có thể bảo vệ ngươi được không."
Rút đầu ra khỏi tai nàng ta, ta vẫn cười, trong mắt nàng ta, chắc hẳn ta giống như một con rắn độc: "Thực ra, ngươi cũng nên nghĩ thoáng đi, ai bảo ta là Hoàng hậu còn ngươi thì không."