Như cảm nhận được điều gì, người đó khó khăn nhúc nhích đầu, đôi mắt màu hổ phách nhìn thẳng vào ta, rất nhẹ, khóe môi khẽ nhếch lên cười.
Đó là Tiển Huyết.
Tiển Huyết nhập cung hành thích... bị bắt, nằm đầy máu me trước mặt ta.
Đầu óc ta trống rỗng.
Tiển Huyết nhìn ta, ánh mắt chàng vẫn như xưa, mang theo ý cười nhàn nhạt và sự ấm áp.
"La Tiển Huyết." Đằng sau vang lên một giọng nói thản nhiên. Tiêu Hoán bước xuống bậc thang, vượt qua ta, đứng trước mặt Tiển Huyết: "Người ngươi muốn gặp đã được đưa tới."
Tiển Huyết khẽ cười. Chàng cố gắng ngẩng đầu, khóe môi nhếch cao: "Đa tạ."
Từ cuối cùng chưa tan vào không khí, trong đôi mắt hổ phách ấy đột nhiên xẹt qua một tia sáng sắc lạnh như kiếm, lạnh lẽo xé toạc màn đêm nặng nề.
Cùng lúc đó, tay chàng động đậy. Đôi tay vốn bị đè chặt trên mặt đất bỗng cử động. Chàng tung hai tay lên, một tay gạt đi thanh trường kiếm đang chắn trước ngực, nắm lấy thanh trường kiếm rơi ra từ tay một Ngự tiền thị vệ. Bóng đen ấy nhanh nhẹn bật lên không, thanh trường kiếm vấy máu vẽ một nửa vòng tròn cực nhanh trong không trung. Kiếm của Tiển Huyết, Vô Hoa kiếm, thế kiếm như điện, dứt khoát và lạnh lùng, đâm thẳng vào Tiêu Hoán.
Tất cả động tác dường như xảy ra cùng một lúc. Ta chỉ thấy trước mắt lóe lên một vùng kiếm quang trắng xóa, bóng đen ấy như chim ưng sải cánh, đã lao xuống.
Trường kiếm mang theo kiếm phong (hơi kiếm) quyết liệt mà đi. Họ đứng quá gần, không ai kịp cứu viện.
Hàn quang xé rách lụa, kiếm đã đâm tới trước ngực Tiêu Hoán.
Gió lướt qua, ngón tay vươn ra, kiếm dừng lại.
Trường kiếm trắng sáng, phản chiếu đôi mắt sâu không thấy đáy kia. Kiếm của Tiển Huyết, trong khoảnh khắc mà tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, đã bị kẹp chặt giữa các ngón tay của Tiêu Hoán.
Trong sự dừng lại cực ngắn ấy, ta chợt nhớ ra điều gì, thét lên khản giọng: "Đừng..."
Cùng lúc với lời thốt ra, Tiêu Hoán giơ lòng bàn tay, đánh vào ngực Tiển Huyết. Kèm theo tiếng nặng nề trầm đυ.c, bóng đen ấy bay nghiêng ra, rơi mạnh xuống đất.
"Tiển Huyết!" Ta cuối cùng cũng kêu lên được, giọng khản đặc không giống của mình.
Không còn ai nhúc nhích. Giữa khoảng lặng chết chóc, máu tươi dưới thân Tiển Huyết lại từ từ loang ra, nhuộm đỏ nền gạch trắng ngọc.
Ta xông ra, điên cuồng đẩy những Ngự tiền thị vệ đang chắn trước mặt, quỳ xuống.
Không dám chạm vào thân thể chàng, ta cúi người, run rẩy gạt đi mớ tóc rối bù trên mặt Tiển Huyết.
Mặt chàng đầy máu, vết máu che khuất trán, cũng che khuất đôi lông mày vẫn luôn hơi nhếch lên kia.
Đây là Tiển Huyết, Tiển Huyết thích cười lười nhác, Tiển Huyết với vẻ kiêu ngạo của thiếu niên ngưng đọng trên đuôi lông mày, Tiển Huyết khuynh đảo giang hồ bằng một thanh Vô Hoa kiếm, Tiển Huyết sẽ mỉm cười che ô cho ta trong đêm tuyết...
Đầu ta cúi gằm xuống, dường như làm vậy có thể ngăn được cơn chua xót đang dâng trào từ sâu thẳm l*иg ngực.
Có một cánh tay ôm lấy eo ta, cơ thể ta chợt run lên bần bật. Ta quay người ra chưởng, đồng thời, tay trái hai ngón tay chụm lại. Đầu óc như bị một chiếc búa tạ giáng xuống, hỗn loạn. Khoảnh khắc này, ta chỉ có một ý niệm: Gϊếŧ chết người này.
Lòng bàn tay đánh vào ngực chàng, sức mạnh dưới lòng bàn tay như rơi vào vực sâu không đáy. Cổ tay ta siết chặt lại, Tiêu Hoán đã khóa lấy tay trái ta.