Quyển 1 - chương 2.8: Qua đi

"Ta biết rồi, Hoàng hậu nương nương nhất định là thấy ta có lý, nhưng nể mặt Bệ hạ, không dám nói." Đỗ Thính Hinh kéo ta khúc khích cười. Dáng vẻ của nàng ta luôn thanh nhã như hoa lan trong thung. Ta từng có một thời gian ngắn nghĩ rằng nàng ngoài nụ cười ra sẽ không có biểu cảm nào khác. Không ngờ riêng tư nàng ta lại có nhiều phong tình đến vậy, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười, đều có thể vào tranh, một mỹ nhân như thế, thật khiến người ta tự thấy hổ thẹn.

"Thính Hinh tỷ tỷ nói vậy, vậy ta đành nói đại vậy." Ta cười liếc nhìn Tiêu Hoán, "Theo thϊếp nghĩ, bức thư này nhất định là thật."

"Hửm? Nói thế nào?" Đỗ Thính Hinh tò mò nhìn ta.

"Theo thϊếp thấy, Bệ hạ e rằng ngay trước khi mở bức thư này ra, đã biết chắc đây là chân tích rồi." Ta cười, "Thần thϊếp không hiểu về nhận định tranh, nhưng thần thϊếp biết, Lưỡng Giang Tuần phủ Lâm Úy Dân là người cẩn trọng và không thích phô trương công lao. Nếu không phải đã tìm hiểu, xác nhận nhiều mặt, tin chắc bức thư này là thật, thì làm sao ông ta dám dâng tiến vào cung?" Ta cười nhìn Tiêu Hoán, "Bệ hạ cũng nghĩ vậy phải không? Nên thần thϊếp mới dám nói, Bệ hạ đã biết đây là chân tích ngay trước khi thấy bức thϊếp."

Tiêu Hoán cười gật đầu: "Trẫm đã nói Hoàng hậu có đôi mắt tinh tường, quả nhiên không sai. Hinh nhi, lần này nàng chịu phục chưa?"

Đỗ Thính Hinh khẽ hừ một tiếng: "Ta đâu có như Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương, quen biết cái người Lâm Úy Dân gì đó. Ta chỉ là dựa vào chữ mà bàn luận về chữ thôi."

"Được, chỉ bàn luận về chữ." Tiêu Hoán cười một cách đầy cưng chiều, cất bức quyển cuộn tranh này đi, lại từ chiếc bàn nhỏ bên ghế mềm cầm lên một bức quyển trục tranh sơn thủy khác, tiếp tục thưởng ngoạn cùng Đỗ Thính Hinh.

Cả buổi chiều, họ đều thảo luận về các loại thư pháp, tranh vẽ. Ta thỉnh thoảng phụ họa vài tiếng bên cạnh, chán muốn chết mà không dám kêu than, thật vô cùng thống khổ.

Mãi cho đến khi đến giờ dùng bữa tối, Tiêu Hoán mới đặt bức tranh đang cầm xuống, đứng dậy nói: "Hoàng hậu lát nữa đằng nào cũng phải đến Dưỡng Tâm điện, cứ ở lại dùng bữa tối đi."

Ta sững người, lúc này mới hiểu ra hắn nói tối nay sẽ giữ ta thị tẩm. Mặc dù khi đến lòng đã có chút đoán được, nhưng ta vẫn kinh ngạc: "Bệ hạ, hôm nay là ngày gì vậy?"

Tiêu Hoán cười: "Chẳng lẽ không phải ngày đặc biệt, trẫm lại không thể giữ Hoàng hậu ở lại sao?"

Ta vội nói: "Thần thϊếp không có ý đó."

Chàng cười: "Giữ Hoàng hậu lại một đêm, cũng khiến Hoàng hậu kinh ngạc đến vậy, xem ra trẫm thật sự đã quan tâm Hoàng hậu quá ít."

Đỗ Thính Hinh kịp thời xen vào, sửa lại xiêm áo rồi hành lễ: "Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương, Hinh nhi xin cáo lui trước."

Tiêu Hoán vội vàng đỡ nàng dậy: "Ngươi cũng đã vất vả cả buổi chiều rồi."

Đỗ Thính Hinh ngẩng đầu cười với hắn, rồi lại cười với ta, sau đó xoay người rời đi.

Tiêu Hoán nhìn bóng lưng nàng biến mất, quay sang cười với ta: "Chẳng hay món ăn tối nay, có hợp khẩu vị của Hoàng hậu không."

Ta không chắc ý hắn là gì, tùy tiện đáp: "Thần thϊếp vốn là người dễ tính, món gì cũng được."

Vì trong lòng đầy nghi hoặc, bữa bữa tối này, ta ăn cũng chẳng có mùi vị gì.

Sau bữa tối, Tiêu Hoán vẫn còn nhiều chính vụ cần xử lý, ta liền cáo lui trước, về hậu điện tắm rửa chuẩn bị.

Tẩy trang, tắm gội, xông hương, mát xa, làm xong một lượt cũng tốn không ít thời gian.