Quyển 1 - chương 2.6: Qua đi

Quả nhiên, vừa mới an tọa, bờ hồ bên kia đã đưa tới không ít ánh mắt ngượng ngùng e thẹn.

Mang chút ý cười, ta nhìn những tiểu thư làm bộ làm tịch ấy, rồi lại đảo mắt nhìn xuống Đỗ Thính Hinh và Hạnh Ý Ung đang ngồi ở yến tiệc bên dưới. Ta đột nhiên nảy ra một ý niệm xấu xa.

Ta cố ý tựa sát thân mình vào Tiêu Hoán ngồi ở thượng tọa, nắm lấy tay chàng, kéo về đặt trên đầu gối mình, ra vẻ thân mật, ta dịu dàng nói: "Đêm đã se lạnh, thân thể Bệ hạ có ổn không? Tay sao lại lạnh như thế này?"

Chàng quay đầu nhìn ta, cũng không rút tay về, cười: "Đa tạ Hoàng hậu quan tâm, trẫm vẫn ổn."

Ta khẽ cười: "Bệ hạ lao tâm quốc sự, nhưng lại không biết giữ gìn thân thể, thần thϊếp nhìn vào, thật sự thấy đau lòng."

Nói xong câu này mà chính ta nghe cũng thấy ghê tởm, vội vàng hít sâu hai hơi để bình tĩnh lại.

Tiêu Hoán cũng có vẻ hơi kinh ngạc, mặc dù vẫn cười nhạt, nhưng không nói thêm gì.

Tuy nhiên, chỉ với vài câu đối thoại tưởng chừng mập mờ thân mật này, đã thành công làm lu mờ những ánh mắt như hổ đói bờ bên kia.

Mang chút đắc ý nho nhỏ, ta dứt khoát tựa vào gần hơn, nắm tay Tiêu Hoán chặt thêm một chút.

Bàn tay trong lòng bàn tay quả thực hơi lạnh. Tay ta chạm vào lòng bàn tay chàng. Khác với tưởng tượng của nhiều người, bàn tay thon dài này, không giống với bàn tay của một người sống an nhàn sung sướиɠ. Lòng bàn tay này phủ đầy vết chai, một số là do bút lông để lại, phần lớn còn lại là do chuôi kiếm mài mòn.

Điều mà nhiều người không thể ngờ tới là, vị Hoàng đế vốn được cho là văn nhược, hay xưng bệnh này, khi tay chàng nắm chặt thanh kiếm ánh lên sắc xanh kia, vẻ sáng ngời toát ra khi chàng ra tay, không ai có thể bì kịp.

Ta khẽ hoảng hốt một lát, đến khi tỉnh táo lại, ta đã nắm tay Tiêu Hoán quá chặt, ngay cả móng tay cũng đã in vào da thịt chàng.

Ta hẳn đã làm chàng đau. Vội vàng buông tay ngẩng lên nhìn, mặt chàng không hề thay đổi, chỉ lặng lẽ rút tay về.

Trong lúc bất đắc dĩ, ta đành quyến rũ cười với chàng. Nụ cười vừa nở được một nửa, ta chợt liếc thấy Thái hậu vốn đang an tọa trên ghế đầu nhận lời chúc mừng đã phát hiện sự khác thường ở đây, đang đưa mắt nhìn về phía này.

Ta vội vàng lấy lại tinh thần, khéo léo cười đáp ứng.

Sinh thần qua đi, người nổi bật nhất là Đức phi Hạnh Ý Ung. Nàng ta cư nhiên dùng chín ngàn chữ Thọ rất nhỏ, xếp thành một chữ Phật lớn, dâng lên Thái hậu vốn sùng kính Phật pháp. Thái hậu hết lời ca ngợi nàng, còn ban cho nàng một chuỗi phật châu bằng gỗ đàn hương đã đeo bên mình nhiều năm.

Nhờ được Thái hậu nhìn bằng con mắt khác, nàng cũng được Tiêu Hoán sủng ái hơn nhiều, thỉnh thoảng lại được gọi đến Dưỡng Tâm điện hầu cận.

Với ta, mọi chuyện vẫn chẳng thay đổi gì. Thái hậu vẫn đối xử với ta bề ngoài yêu thương, nhưng ngầm đề phòng. Tiêu Hoán vẫn lạnh nhạt với ta, thỉnh thoảng gọi ta thị tẩm, cũng vẫn là nhìn ta một cái rồi đi, bỏ lại ta một mình trên giường.

Ta xưa nay luôn mơ hồ về sự chuyển đổi của mùa màng. Mãi đến khi Tiểu Sơn cất đi những y phục dày hơn, và trước mắt ta ngày càng có nhiều phi tần, cung nữ mặc trang phục lụa mỏng nhẹ nhàng, ta mới nhận ra, giữa hè đã đến.

Mùa hạ thì nên làm gì đây?

Ta nhớ trước khi vào cung, có rất nhiều việc để làm, như cưỡi ngựa lên Hồng Diệp tự ở Tây Sơn hóng mát, như chèo thuyền hái sen trên Kính hồ cạnh cấm cung. Buổi tối, có thể ra chợ đêm Nam thành ăn một bát thủy tinh lương phấn (thạch trong suốt), hoặc ngồi trong vườn nhà, dưới ánh trăng như nước, nghe sư phụ kể những câu chuyện giang hồ không đầu không cuối.