Quyển 1 - chương 2.4: Qua đi

Ta sững người một chút. Tiển Huyết chưa bao giờ nói ra những lời có phần nản lòng như vậy.

Ta mỉm cười, đứng dậy từ từ tiến gần đến chàng, bất ngờ ra tay. Cây quạt gấp trong tay đâm thẳng vào yết hầu chàng. Tiển Huyết ngây người trong giây lát, rất nhanh hữu chưởng đã tung ra, nắm lấy đầu quạt trước khi nó chạm vào cổ họng chàng.

Sau khi nắm được cây quạt gấp ta tấn công, Tiển Huyết không động đậy.

Chàng nhướng đôi mắt màu hổ phách lên, trong đôi ngươi có một tia cười nhạt, khẽ thốt ra câu ta đã nghe vô số lần: "Muốn đánh lén ta, hãy quay về luyện thêm một trăm năm nữa đi."

Tacười lớn, niềm vui thuở xưa trào dâng trong lòng, cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Thời gian còn lại, ta và Tiển Huyết ngồi trong đình, thong thả nói những chuyện thường ngày vẫn nói. Tiển Huyết không hỏi ta vì sao lại ở đây, ta cũng không đề cập. Hai người cứ như thể ta chưa từng vào cung, trò chuyện vui vẻ tự nhiên.

Cuối cùng, màn đêm buông xuống, nếu còn về muộn hơn nữa, e rằng sẽ không kịp cung cấm. Ta mới đứng dậy cáo biệt Tiển Huyết.

Chàng cười đứng lên: "Lần này đi, không biết khi nào mới có thể gặp lại Đại tiểu thư."

Ta cười cười, buông lời nửa đùa nửa thật: "Nếu chàng thực sự muốn gặp ta, ta sẽ bất chấp nguy cơ bị chém đầu mà ra ngoài mỗi ngày, thế nào? Chàng không sợ không trả nổi ân tình của ta sao?"

Tiển Huyết cười, nhìn ta không nói gì.

Ta sững người một chút, cũng cảm thấy lời mình nói ra quá nhẹ nhàng, trêu cợt, vội vàng dời mắt ra ngoài đình.

Dưới bậc thang, bụi tử mạt lỵ chẳng biết đã hé nở từ lúc nào giữa bóng đêm. Những cánh hoa ngũ sắc chen chúc nhau, khẽ lay động trong gió.

"Tiển Huyết," Sau một hồi im lặng, ta ngẩng đầu cười với Tiển Huyết, "Ta còn một câu chưa nói: Bấy lâu không gặp, ta rất nhớ chàng."

Tiển Huyết cũng cười, nụ cười lười nhác có chút ấm áp nhàn nhạt: "Ta cũng rất nhớ người, Đại tiểu thư."

Ta nghiêng đầu cười, đứng dậy bỏ đi, để Tiển Huyết lại trong tiểu đình chìm vào bóng đêm.

Ta thích ở bên Tiển Huyết.

Mỗi lần nhìn thấy chàng, ta đều nghĩ đến những điều rất tốt đẹp, như khoảnh khắc lười biếng buổi chiều, như sân viện u tĩnh xinh đẹp, như cánh đồng dưới ánh hoàng hôn mờ ảo. Những ký ức gắn liền với Tiển Huyết đều là những thời khắc nhàn tản, thư thái.

Mặc dù chàng là một sát thủ, dường như lẽ ra phải thuộc về máu tanh và cái chết.

Vội vã chạy kịp lúc cung cấm, vừa bước vào cửa sau Trữ Tú cung, Tiểu Sơn đã chặn lại, giọng điệu lo lắng: "Tiểu thư cuối cùng cũng đã về!"

"Chuyện gì thế? Bệ hạ đột nhiên nhớ ta phát điên, đến tìm ta sao?" Ta cười cợt, chẳng hề để tâm, thay bộ trang phục cải trang trên người.

"Cái gì mà cái gì!" Tiểu Sơn tức đến dậm chân, "Là nữ nhân tên Hạnh Ý Ung khó viết chết đi được kia đến tìm người đó!" Nói xong lập tức bực bội bịt miệng, liên tục dậm chân. Ta ở chốn riêng tư vẫn luôn gọi Đức phi Hạnh Ý Ung là "nữ nhân tên khó viết chết đi được", Tiểu Sơn gấp gáp quá, cư nhiên lại thốt ra mất rồi.

Ta thầm cười nhìn Tiểu Sơn đỏ mặt tía tai, dồn dập nói nốt những lời còn lại: "Đức phi nương nương đến tìm người để tạ ơn chuyện tặng sách mấy hôm trước! Nô tỳ nói với nàng người đang ngủ trưa, khó khăn lắm mới chặn được nàng ở ngoài. Giờ đã gần giờ Dậu rồi! Lợn cũng nên tỉnh giấc rồi! Người mà không về nữa, chúng ta ngay cả lời nói dối cũng không thể bịa tròn được!"

Ta phốc xích bật cười, thấy nàng mặt đỏ tai hồng thực sự rất gấp, cũng không dám trêu chọc nàng nữa, an ủi: "Được rồi, được rồi, tiểu thư ngươi đây chẳng phải đã về rồi sao? Ra nói với nàng ta rằng tối qua ở Dưỡng Tâm điện thị tẩm có chút mệt mỏi, nên đến tận bây giờ mới tỉnh, sẽ rửa mặt chải đầu ngay rồi đi gặp nàng, xin nàng lượng thứ."