Chương 15

Những người lính trẻ từ phương Nam đến đây lần đầu tiên được thấy tuyết, ai nấy đều thích thú vô cùng. Mọi người giơ tay hứng những bông tuyết rơi xuống, trắng muốt và long lanh. Hóa ra, bông tuyết thật sự có hình lục giác!

Quyền Hi trở mình, đôi mắt hé mở. Ánh sáng hơi chói làm cô nheo mắt lại. Cô nhìn sang, thấy Trình Nhiễm vẫn đang ngủ gục trên ghế.

“Trình Nhiễm.” Cô nhẹ giọng gọi.

Ngủ trên ghế cả đêm khiến toàn thân ê ẩm, Trình Nhiễm lơ mơ tỉnh dậy, vừa đứng lên đã phải đấm lưng, bóp cổ cho đỡ mỏi, rồi đưa mu bàn tay lên trán Quyền Hi kiểm tra. “Hết sốt rồi.”

“Em ngủ ở đây cả đêm à?”

“Ừm.”

“Vậy em về phòng nghỉ ngơi đi, lát nữa tôi sẽ nói với lớp trưởng.” Quyền Hi nhìn bộ dạng mệt mỏi của cô, trong lòng có chút áy náy.

“Để tôi pha thuốc cho chị uống đã.”

Trình Nhiễm cầm hộp thuốc trên bàn, đi ra ngoài lấy nước. Chờ nước nguội bớt đến nhiệt độ thích hợp, cô mang vào.

“Liên trưởng, uống khi còn nóng nhé. Nếu có gì không ổn thì cứ gọi tôi.”

“Được rồi, em mau đi nghỉ đi. Hôm qua vất vả rồi.”

Trình Nhiễm nhẹ nhàng khép cửa lại, đến tìm Cẩm Ngôn báo tình hình, sau đó mới về phòng mình.

Trong phòng, các chiến hữu đang nghịch điện thoại, thấy cô trở về thì tò mò hỏi thăm vài câu.

Sau khi trả lời, cô lập tức nằm lăn ra giường, ngủ thϊếp đi. Những người khác biết cô cả đêm không được nghỉ ngơi, liền tự giác không làm ồn, ai chơi game thì cũng chuyển sang phòng khác.



Kỳ nghỉ Tết Âm Lịch ngắn ngủi nhanh chóng trôi qua. Sau khi hết phép, cả đơn vị lại quay trở về với những buổi huấn luyện căng thẳng.

Nhϊếp Thi Điền cũng trở về sau kỳ nghỉ, mang theo rất nhiều đặc sản quê nhà. Các đồng đội trong đơn vị được dịp thưởng thức, ai cũng vui vẻ.

Mùa xuân đang đến gần.

Trong đơn vị có nhiều cây liễu. Lúc này, cành cây vẫn còn trơ trụi, chưa đâm chồi nảy lộc. Nhưng chỉ cần qua một thời gian nữa, lá non sẽ mọc ra, gió xuân thổi qua sẽ mang theo những sợi tơ liễu lả lướt trong không khí. Khi đó, trời ấm lên, lòng người cũng thấy ấm áp hơn.

Bên cạnh liên đội có một khoảng đất trống. Đúng vào dịp nghỉ ngơi, mọi người quyết định khai hoang khu đất này để trồng trọt.

Cuối tuần trước, Quyền Hi đã ra ngoài mua một ít hạt giống. Cuối tuần này, chính là thời điểm thích hợp để gieo trồng.

Thứ Bảy, đợi khi mọi người đều rảnh rỗi, Quyền Hi gọi các chiến sĩ đến cùng khai hoang khu đất trống. Mọi người cầm cuốc xẻng, bắt tay vào đào đất, dọn cỏ, ai nấy đều hăng hái.