Chương 9

Thế giới này… có phải đã phát điên rồi không?

Khi một nghi vấn như thế lặp đi lặp lại trong đầu hàng vạn lần, con người ta rồi cũng sẽ quen. Giống như sinh vật, trong vòng luân hồi tiến hóa dài đằng đẵng, luôn phải cải biến chính mình để thích ứng với môi trường.

Tạ Phùng San tựa lưng vào tường, liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay, rồi như bao lần trước, chậm rãi đè nén nhịp tim xuống.

Bây giờ là 9 giờ 37 phút sáng, ngày 26 tháng 9 năm 2018.

Địa điểm: Trường Trung học Bân Giang số 1, quận Lập Sơn, Dương Thành.

Trong một câu chuyện mà cô thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên, người quản lý có thù oán với cô cũng xuất hiện.

Tin tốt là hắn tám phần mười không thể nhân cô. Dù có mang gương mặt của chính mình, nhưng trong mắt những nhân vật khác, vẻ ngoài vẫn sẽ tự động điều chỉnh thành hình dáng vốn có của nguyên thân. Chỉ khi soi gương cô mới thấy gương mặt thật của mình, khỏi qua năm tháng dài lâu rồi quên mất bản thân ra sao. Đây là năng lực đặc biệt duy nhất mà hệ thống để lại cho cô, ngoài ra chẳng có thêm bất cứ ưu thế dư thừa nào khác.

Nghĩ đến đây, tâm trí Tạ Phùng San chợt khựng lại, trong lòng tựa như có một tảng đá chẹn ngang.

Không phải là hoàn toàn không còn gì…

……

Nhưng bất kể là gì, tất cả đều đã bị hủy hoại.

Tiếng chuông vào học bất ngờ vang lên.

Lê đôi chân nặng trĩu như đổ chì, Tạ Phùng San bước về phía chỗ ngồi của mình.

Không thể ngừng suy nghĩ.

Một khi hệ thống đã khóa, nếu câu chuyện chưa kết thúc thì tuyệt đối không thể rời đi. Thông thường, quản lý sẽ chẳng bao giờ chui vào quỹ đạo hệ thống để tự rước lấy phiền phức, trừ khi vô tình bị truyền tống nhầm bởi một đường truyện quá cũ kỹ, hỏng hóc, dao động quá lớn…

Ồ, đúng là một câu chuyện cũ thật. Chuyện diễn ra năm 2018, còn cô thì tận năm 2020 mới chào đời.

Vậy thì cứ cho là hệ thống gặp lỗi đi. Nhưng hắn rốt cuộc mang thân phận gì? Một trong những nhân vật chính chăng?

Trước tiên phải nghĩ xem, nhân vật chính có những ai?

Giang Việt Nhiên. Thiệu Dục. Còn có…

“Ê, này, cho mình mượn vở chép bài hôm qua với.”

Ngồi phía trước là một cậu con trai đầu đinh tên là Trần Trân, cậu quay đầu lại, gõ mấy nhịp gấp gáp lên bàn cô với vẻ rất đương nhiên: “Mau lên mau lên, cậu ghi đầy đủ hết mà!”

Tiết này là tiếng Anh, giáo viên kiêm chủ nhiệm hiếm khi đến muộn. Tiếng trò chuyện xì xào trong lớp ngày một lớn, ai nấy đều bàn tán liệu bài kiểm tra có bị hủy không.

Nhưng dù có hủy hay không, ôm chân Phật vào phút chót, còn ôm được thì cứ ôm thôi.

Thành tích của Tạ Phùng San chỉ ở mức trung bình nhưng vở chép của cô thì rất nghiêm túc, coi như cũng có chút giá trị.

Cô nhìn Trần Trân, thoáng thất thần.

Trần…

Trần Thuật Xuyên.

Cái tên nam phụ số ba bỗng bật ra trong trí nhớ.

Cô đã nhớ ra rồi. Khác hẳn với Giang Việt Nhiên và Thiệu Dục, Trần Thuật Xuyên mới thực sự là một học sinh xuất sắc. Lạnh lùng trầm mặc, nghiêm cẩn tự trọng, chính xác là đóa hoa sen cao ngạo mọc trên đỉnh núi, chỉ tiếc gia cảnh sa sút.

Hồi tưởng đến đây, Tạ Phùng San bỗng thấy nực cười đến mức bật cười khẽ, khóe môi hơi cong.

“Đóa hoa sen trên đỉnh núi.”

Ai cơ?

Con chó đó à?

Nói thế còn xúc phạm loài chó. Thuở nhỏ, ước mơ của cô từng là nuôi một chú chó. Vì thế cô cứ kiên trì dành dụm, thậm chí còn tính mua thêm một con chó máy làm bạn cho nó, mục tiêu càng thêm xa vời. Tiếc rằng tiền chưa kịp tích xong, bản thân đã bị cuốn vào cái công việc vớ vẩn không nghỉ ngày nào này.

“Ê, mình bảo này, vở với sách của cậu, mau đưa đây đi…”

Ngay khi bóng dáng thầy giáo tiếng Anh xuất hiện ngoài cửa sổ, Trần Trân vẫn mải gấp gáp giục giã.

Tạ Phùng San: “Không có.”

Cô thản nhiên buông hai chữ rồi gập sách tiếng Anh lại, ngẩng mắt nhìn Trần Trân nói giọng nhạt nhẽo: “Quay cái đầu cậu lại đi.”

Đôi mắt đen kia thoáng có vẻ xa lạ.

Trần Trân ngẩn ra, ngượng ngùng xoay người về chỗ, miệng lẩm bẩm: “Thế sao không nói sớm.”

Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên, thầy giáo tiếng Anh bước vào lớp lập tức thu hút ánh mắt cả lớp về phía mình.

“Nào, các em, thầy xin mượn chút thời gian nhé. Đây là bạn học mới vừa chuyển từ phân hiệu Nam Đường của trường Bân Trung sang, chắc có bạn đã gặp rồi. Năm ngoái em ấy vừa đoạt giải bạc cuộc thi tiếng Anh cấp thành phố. Nào, em tự giới thiệu một chút đi.”