Chương 8

Cuối cùng cũng hết tiết đầu tiên.

Thiệu Dục cất quyển vở viết vẽ suốt buổi vào ngăn bàn, đẩy ghế đứng dậy định đi vệ sinh.

“Này.” Ai đó gọi nhẹ sau lưng hắn.

Chính là Tạ Phùng San, người đã nhìn hắn cả nửa tiết học!

Không một tiếng động mà áp sát.

“Làm gì vậy?”

Thiệu Dục lập tức phản ứng dữ dội, bật lùi một bước, né tránh ánh mắt điềm tĩnh kia: “Có chuyện thì nói, đừng lại gần thế.”

Tạ Phùng San im lặng vài giây, rồi hỏi: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi?”

Ánh mắt cô theo đó cúi xuống, rơi vào quyển sổ trong ngăn bàn hắn.

Sổ điều ước của hắn.

Một món đồ không hề hợp với hình tượng hắn xây dựng.

Nhưng vì nhà họ Thiệu nuông chiều con cái đến tận răng, chỉ cần Thiệu Dục viết điều gì vào đó là hầu như đều được thực hiện.



Và hiện tại… ở trang cuối cùng, có vẻ vừa mới được thêm vào một điều ước mới.

Ước được hôn Diệp Sài Tây trong đêm giao thừa ngập tràn pháo hoa.

“Mười bảy.”

Thiệu Dục lạnh nhạt ném ra hai chữ.

“Sao thế?”

Tạ Phùng San thấy hắn phản ứng gay gắt thì khẽ mỉm cười, thuận theo mà lùi về sau hai bước: “Không có gì, chỉ muốn nhắc nhở cậu thôi. Nếu chưa đủ mười tám thì nên đổi điều ước thành cái gì thực tế hơn một chút.”

Thiệu Dục sững người mất hai giây: “…Đệt.”

Sắc mặt hắn nhanh chóng sa sầm lại: “Cậu dám lén xem đồ của tôi?”

“Bây giờ kiểm duyệt gắt lắm, nắm tay còn được châm chước đấy.”

Tạ Phùng San gần như đang lẩm bẩm một mình.

“Không nghe thì thôi.”

Chạm phải ánh mắt lạnh băng đầy đe dọa của Thiệu Dục, cô khẽ thở dài, đút tay ra sau lưng rồi quay người bỏ đi. Chỉ để lại một cái bóng lưng lặng lẽ có phần u sầu.

Thực tế, khóe môi Tạ Phùng San đang nhếch lên rất vui vẻ.

Chưa bao giờ được đánh một trận nào mà điều kiện “dư dả” đến thế.

Đề tài nhẹ nhàng, cô chỉ là nữ phụ tuyến N, không cần chịu khổ, chỉ lo làm quân sư tình cảm đơn giản. Đến lúc hoàn thành nhiệm vụ, ngay khi hệ thống báo “kết thúc” xuất hiện, cô sẽ dùng dữ liệu đã tích góp để tạo một khoảng trống, nhảy thoát khỏi thế giới hệ thống, mãi mãi không bao giờ quay lại cái nơi chết tiệt đó nữa.

Truyện học đường à, chị yêu em!

Thanh xuân con người, bao nhiêu dạt dào, rực rỡ, tươi đẹp, thật đáng để tán dương hát ca.

Tạ Phùng San bước ra khỏi cửa lớp 11/7 với bước chân nhẹ như bay.

Ánh mắt cô vô tình ngước lên.

Giữa hành lang đông đúc tấp nập, trong vòng vây hỏi han chào hỏi, một bóng người cao ráo, nổi bật đập thẳng vào tầm nhìn của cô.

Ánh nắng sớm chiếu nghiêng, rọi một nửa gương mặt thiếu niên, vang vọng tiếng ve sầu, không khí khẽ rung động. Cây xanh lay động, hơi nóng ùa tới… mọi thứ như đang tôn thêm cho dáng hình ấy.

Anh ta như đang bước trong bóng râm, sắc mặt thản nhiên, không để tâm đến âm thanh hỗn loạn quanh mình, sải bước đi thẳng về phía trước.



Nụ cười trên môi Tạ Phùng San chợt khựng lại.

“Vị quan Z kia, nói trắng ra, chỉ dựa vào cái mặt kia mà sống thôi. Tôi đoán chắc chắn hắn và quản lý 001 có bí mật không thể công khai.”

“Mà nói đi cũng phải nói lại, đẹp cỡ đó đúng là hiếm thật.”

“Nhan sắc thật vô lý, đáng tiếc tâm địa độc ác như rắn rết.”

Nhớ lại những lời xì xào mình từng nghe, sắc mặt Tạ Phùng San dần trở nên nặng nề.

Không phải là đồng tình với họ.

Theo cô thấy, đó là một gương mặt mang sức công kích quá mạnh – sắc nét, đậm nét, như họa bút tì nặng. Khi mở miệng nói ra câu “làm lại một vạn vòng lặp ở tầng đáy” trông chẳng khác nào ác quỷ nam dụ dỗ người xuống địa ngục.

Không hẳn xấu, nhưng đúng là buồn nôn.

Quan trọng hơn là… Sao anh ta lại ở đây?

Tạ Phùng San phản xạ nhanh như chớp, lập tức thu lại bước chân vừa bước ra hành lang, phản ứng cực nhanh, lách người quay về lớp, tránh xa tai họa ngầm ấy trong tích tắc.