Khối 11 – Lớp 7.
Khi Tạ Phùng San tới nơi, tiết học buổi sáng sớm đã kết thúc.
“Em thề là không phải không mua đâu, anh Dục! Em nhờ thằng kia mua hộ mà… Ê khoan đã!”
Ở góc gần cửa sau, một thằng đầu tóc dựng như nhím đang bị phạt đứng cạnh bàn Thiệu Dục.
Vừa thấy Tạ Phùng San bước vào lớp, tên đầu nhím lập tức lớn tiếng gọi: “Chính mày đó! Qua đây!”
Tạ Phùng San mơ màng liếc cậu ta một cái, nhưng bước chân không hề dừng lại, vẫn giữ tốc độ bình thản bước về chỗ ngồi của mình.
Cảm giác được cả lớp đang nhìn mình như thể xem trò hề, Thiệu Dục cũng liếc nhìn cô, khóe môi như có như không cong lên.
Là đàn em số một của cậu chủ lớn, sao tên đầu nhím có thể chịu được cục tức này?
Mặt hắn tối sầm, lập tức xông tới, đập mạnh một phát lên bàn của Tạ Phùng San, quát ầm lên: “Mẹ nó mày điếc à?! Tao bảo mày mua bữa sáng cho tao đấy!”
Tạ Phùng San xưa nay lầm lũi ít nói, hay nhún nhường, bởi vì luôn mong được hòa nhập. Ai chủ động rủ cô chơi, cô đều ra vẻ cẩn trọng, biết ơn.
Kiểu người như vậy, dù chết cũng không học được cách từ chối. Gia cảnh không tệ, nên nặn khéo một chút là ra tiền tiêu.
Vì thế, Thiệu Dục sai khiến đám kia, đám kia lại sai khiến Tạ Phùng San, cái chuỗi thức ăn ấy từ lâu đã định hình.
Cái vỗ bàn vừa rồi vang không nhỏ, khiến cả lớp tạm dừng chép bài hay nói chuyện. Ánh mắt dồn về phía cuối lớp.
Tạ Phùng San đặt cặp lên đùi, từ tốn lấy sách ra, hai lọn tóc trượt xuống hai bên má.
“Quên mất rồi.” Cô nói như muỗi kêu.
“Quên rồi hả?”
Tên đầu nhím cười nhếch hai tiếng, chưa kịp mắng tiếp thì có người quát lên: “Lý Vân! Mày bắt nạt người ta vừa vừa thôi chứ?!”
Diệp Sài Tây sải bước đi tới với vẻ mặt lạnh tanh, đứng chắn trước bàn Tạ Phùng San.
“Không tự mua đồ ăn sáng được hả? Còn cậu nữa!”
Cô xoáy ánh mắt lạnh băng về phía Thiệu Dục: “Đại thiếu gia đây không có tay có chân chắc?”
Thiệu Dục vốn định không dây vào chuyện lặt vặt này, nhưng thấy Diệp Sài Tây ra mặt, anh lười biếng tựa lưng vào ghế, khóe miệng cong cong: “Ồ, vậy cậu mua giùm mình nhé?”
Diệp Sài Tây: “Thiệu Dục, ăn gió Tây Bắc cho tỉnh ra đi.”
“Diệp Sài Tây!”
Có người gọi lớn từ ngoài cửa lớp: “Có người ở ngoài cổng tìm cậu! Bảo là có chuyện gấp! Họ Giang thì phải!”
Diệp Sài Tây khựng lại một chút, bặm môi rồi bước nhanh ra ngoài.
Ngay khi cô vừa rời khỏi lớp, nét mặt Thiệu Dục lập tức tối sầm lại.
Tên đầu nhím thấy vậy vội buông một câu đe dọa “liệu hồn đấy” với Tạ Phùng San rồi nhanh chóng quay sang nịnh nọt: “Anh Dục, Giang Việt Nhiên kém xa so với anh. Ngoài đánh nhau ra thì được cái gì chứ? Còn chẳng học cùng trường với chị Diệp…”
“Cút.”
Thiệu Dục giơ chân dài, đạp thẳng vào tên đầu nhím một cú, giữa chân mày lộ rõ sát khí: “Cút mẹ mày thật xa cho tao!”
Vừa quay đầu lại, liền chạm phải một đôi mắt đen như đang suy tư.
Là con nhỏ không mua bữa sáng khi nãy?
Tên gì nhỉ? Phổ thông quá, hắn chưa bao giờ nhớ mấy đứa tên thường.
Nhìn cái gì?
Không chỉ nhìn… suốt cả tiết tự học buổi sáng, đối phương cứ liếc hắn từng chút từng chút, tưởng như vô tình mà lại đầy cố ý.
Bọn họ đều ngồi dãy cuối cùng, Tạ Phùng San ở sát mé trái, Thiệu Dục ở mé phải.
Thiệu Dục tất nhiên hiểu cô đang làm gì, trong lòng càng bực bội thêm.
Tôi đã cho cậu ảo giác gì? Tưởng có tư cách mơ tưởng đến tôi à?
…
Tạ Phùng San không biết hắn đang nghĩ gì. Nhưng đúng là cô vừa nhớ ra một chuyện.
Giang Việt Nhiên.
Thiệu Dục.
Hai cái tên này xếp cạnh nhau khiến trí nhớ cô lập tức bật sáng.
Trong trí nhớ, cô từng làm nhiệm vụ xoay quanh bộ truyện thanh xuân vườn trường này, tuy không nhớ rõ từng vai diễn, nhưng chắc chắn đã làm qua.
Nam chính Giang Việt Nhiên là học bá kiêm đại ca xã hội đen, điển hình kiểu “bá đạo lạnh lùng”.
Nam phụ Thiệu Dục là thiếu gia phong lưu, bất cần đời.
Hai người vì Diệp Sài Tây mà tranh đấu không ngừng suốt bốn mươi vạn chữ.
Cái kiểu tranh giành nam tính, ngập ngụa máu chó đó...
Chỉ cần nhớ lại là cảm giác như não bị ngâm trong axit loãng, ngày nào cũng hành xác.
So với những không gian kỳ quái khác mà cô từng làm việc, bối cảnh lần này vô cunngf giống thế giới thật.
Lúc ấy còn thấy đau khổ.
Còn giờ… chỉ thấy như gặp lại bạn cũ.
Tạ Phùng San chống cằm, ánh mắt nhìn về phía Thiệu Dục có phần hoài niệm.