Chương 6

“Bác tài chờ đã…!”

Chiếc xe buýt số 47 vừa chuẩn bị lăn bánh thì một học sinh phía sau hớt hải chạy tới, tài xế kịp thời đạp phanh, thúc giục: “Nhanh lên nào!”

Cô gái vừa chạy tới thở hồng hộc, chen lên xe rồi liên tục nói lời cảm ơn: “Cảm ơn chú nhiều ạ, làm phiền rồi!”

Giờ cao điểm buổi sáng, chuyến xe này đầy ắp học sinh.

Diệp Sài Tây, năm nay mười bảy tuổi. Cô mặc đồng phục mùa hè màu xanh xám của trường, phù hiệu có bốn chữ nhỏ: Trung học Bân Giang số 1. Cô có vóc người cao dong dỏng, hàng mi dày rậm, ngoại hình vô cùng nổi bật.

Trong đám đông dường như có ánh mắt đang dừng lại trên người cô. Nhưng Diệp Sài Tây chẳng mấy quan tâm, cô đã quen rồi.

Cô cúi đầu, chuyên chú ôn tập từ vựng trong quyển sổ nhỏ.

Chiếc xe buýt lắc lư rồi từ từ lăn bánh.

Tháng chín, ngoài cửa sổ vẫn là khoảng thời gian đẹp nhất của Hoa Thành. Đầu thu vẫn chưa chính thức bắt đầu, ánh nắng lấp lánh xuyên qua tầng lá xanh rậm rạp. Trời trong, nắng rực.

Trong chiếc xe chật ních, hàng ghế phía sau, có một ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên người cô.

Ánh nhìn sâu thẳm, đầy hứng thú.

Không ít nữ sinh xung quanh cũng đang len lén liếc nhìn anh, Thiệu Dục biết điều đó.

Là nhân vật nổi bật của Trung học Bân Giang số 1, anh sở hữu học lực xuất sắc, gia thế hiển hách, cao 1m87, mắt phượng sắc sảo, ngoại hình thừa hưởng từ mẹ là người mẫu, vóc dáng cao gầy gọn gàng.

Anh thích cảm giác được mọi người vây quanh tán dương, thích cái vỏ "học sinh gương mẫu" để che đậy sự phản nghịch bên ngoài. Đổi bạn gái liên tục, gây chuyện cũng không ít.

Nhưng Diệp Sài Tây thì khác.

Cô giống như một khối cầu lửa mãnh liệt, lao thẳng vào anh. Khiến anh trằn trọc không ngủ suốt đêm.

Một khi ham muốn tăm tối nảy sinh, nó sẽ theo những giấc mơ mà thổi bùng ngọn lửa lên tận cơn gió cao.

Trường Trung học Bân Giang số 1 nằm ở trạm thứ năm tính từ cuối của tuyến 47.

Diệp Sài Tây xuống xe, Thiệu Dục cũng xuống.

Trong làn người xuống xe đông nghịt, có một bóng dáng trông mờ mịt và bình thường đến mức dễ bị bỏ qua.

Không cao không thấp, không béo không gầy.

Tóc đen nâu dài ngang vai, hơi khô xơ, đuôi tóc như rơm, được buộc lại thành một chỏm nhỏ.

Không đeo kính, khuôn mặt hơi tái, quầng thâm dưới mắt rõ rệt.

Sắp đến giờ học sớm, mọi người đều vội vã đi nhanh.

Chỉ có cô gái kia đứng yên tại trạm xe một lúc lâu. Lúc chen ra khỏi xe, ba lô trượt xuống cánh tay, cô cũng chẳng vội đeo lại.

Đợi đến lúc cô kéo cặp lên, đeo hẳn hoi thì đã đứng đờ ra hai phút rồi.

Trường học ở ngay bên kia đường.

Tạ Phùng San nhìn bốn chữ lớn “Trung học Bân Giang số 1”, trong lòng hơi ngỡ ngàng.

Trung học à? Cái đó là chuyện… bao nhiêu năm về trước rồi?

Cô xoa mặt, thở dài không thành tiếng.

Đợt nhiễu loạn không gian lần này đúng là muốn mạng cô. Rốt cuộc đã ném cô đến nơi quái quỷ nào vậy?

Chỉ nhớ lúc trước còn đang vui vẻ với cơ bụng, cơ ngực… thì khoảnh khắc sau đã bị đẩy vào “đường truyện”, suýt nữa toi mạng.

Giờ thì đã được một tuần.

Rất yên tĩnh. Tạm thời chưa có nhiệm vụ được giao.

Tạ Phùng San không có việc gì khác để làm. Cô giống như đám học sinh khốn khổ: sáng sáu giờ đến tối mười giờ, gắng sức bước từng bước. Không quan tâm thế sự, chỉ chăm chăm ôn tập kinh thư nghĩa lý.

Không có cái tiếng nhắc nhở leng keng của tên hệ thống vô dụng đó, cô còn thấy… hơi lạ lẫm.

Nhưng lần này cũng tính là nhàn nhã.

Cô vẫn giữ nguyên tên và ngoại hình thật. Sinh ra trong một gia đình trung lưu. Tên ở nhà là Tiểu Thất.

Cô có một cô em gái nổi loạn và một cậu em trai "làm rạng danh tổ tông". Hai đứa hợp lực có thể hút đi 70% tiền tiêu vặt của cô.

Bài tập… vẫn phải tự làm.

Ngoài mấy chuyện đó ra… thì còn gì nữa?

Ồ… Tạ Phùng San đưa tay ôm bụng, từng cơn đau quặn xoắn lên.

Khí huyết đúng là yếu thật.