Chương 5

Bỏ qua mấy suy nghĩ đó, Tạ Phùng San bước mấy bước tiến sát đến vách tường mềm mại như bong bóng, cẩn thận quan sát vị phán quan chỉ cách một bức màng.

Ánh mắt cô quét tỉ mỉ.

Từ chiếc áo sơ mi xám khói, cổ tay đen tuyền, quần tây đen đến khuy tay áo đính đá quý hiếm, thắt lưng ánh kim loại, rồi trượt xuống đôi chân dài thẳng tắp phía dưới lớp quần.

Hắn cao thật. Áp lực từ hắn dội đến ngay cả khi không chạm mặt.

Vậy ra, người thích thích cái kiểu nhìn từ trên cao xuống như thế này à?

Tạ Phùng San khẽ nhíu mày, không để lộ quá rõ.

“Khi nào ra tay?” Cô hỏi.

Tuy không rõ đối phương đang nhìn gì, nhưng cô chắc chắn rằng qua lớp màng đặc biệt của nhà giam, nếu là sinh vật trong thế giới hệ thống thì chỉ có thể thấy hình ảnh mờ mờ của nhau.

Z khẽ chỉnh cổ tay áo, hạ mí mắt xuống: “Với cô mà nói… như thế gọi là trừng phạt sao?”

Trong thế giới này, hắn có rất nhiều năng lực.

Mà trong số đó, điều hắn thích nhất là cảm nhận cảm xúc con người.

C267 rất mong được kết thúc.

Khi cảm nhận có người đến gần, trong lòng cô đã có chút vui mừng nhè nhẹ.

Z đã nắm bắt được điều đó.

Nói cách khác, cô thật sự rất mong chờ được tiêu hủy.

Lần đầu tiên, Tạ Phùng San cảm thấy căng thẳng.

“…Đúng vậy.”

Cổ họng cô đột nhiên bị một sức mạnh vô hình siết chặt, cả người bị nhấc bổng khỏi mặt đất.

Toàn bộ oxy như bị ép ra khỏi buồng phổi.

Bản năng sinh tồn khiến cô giãy giụa theo phản xạ, cố kéo lấy bàn tay đang bóp cổ mình, nhưng… không có gì cả. Không có một bàn tay nào.

Khóe mắt cô liếc thấy đối phương vẫn đứng yên bên ngoài lớp màng, hai tay thả lỏng, khẽ cười nhìn cô: “Nói dối.”

Giọng hắn như một con người thật sự. Như người tình trong nhân gian, thân mật và dịu dàng.

Quả nhiên chỉ là hệ thống bản địa, dựa vào chip để mô phỏng con người.

Căn bản không phân biệt nổi trong hoàn cảnh nào nên dùng giọng điệu ra sao.

Tạ Phùng San vẫn còn đang vùng vẫy, trong lòng khẽ cười nhạo, nhưng ngoài mặt chỉ thể hiện vẻ đau đớn tột cùng, ra sức cầu xin: “Tha cho… tôi…”

“Cho tôi… một cơ hội để chuộc tội…”

“Cầu trời đừng tha cho cô.” Tạ Phùng San thầm nghĩ.

Lực siết đột ngột buông lỏng.

Cô rơi phịch xuống đất, đau đớn đập mông xuống xương cụt, vô cùng nhếch nhác.

“Cảm ơn…” Sống sót sau cơn nguy kịch, cô lí nhí nói nhỏ.

“Không cần.” Viên phán quan ở phía bên kia bức màng mỏng trả lời.

“Ra quỹ đạo chuộc tội đi. Hoàn thành đủ mười nghìn vòng lặp cấp thấp, ngồi tù ba mươi năm rồi mới được thả.”

Giọng hắn nghe lạnh lẽo, chán chường, hoàn toàn không mang chút hứng thú.

S08 đáng lẽ nên đổi mã hiệu thành SB mới đúng.

Điều tra kiểu gì mà gọi là “ngoan ngoãn”?

Xem ra đám người này không biết rằng trên trái đất, những bản tin tội phạm do con người “ngoan ngoãn” gây ra đủ để bọc quanh địa cầu ba vòng.

Người ngoan ngoãn hiếm khi được gọi là ngoan, họ chỉ là kẻ vô hình.

Chỉ những ai đặc biệt, mới được dán mác “ngoan ngoãn”, với hàm ý: “Người như vậy lẽ ra không nên làm chuyện này.”

“Cái gì cơ…?” Tạ Phùng San không thể tin nổi, khe khẽ hỏi lại.

Cơn ác mộng cô sợ hãi nhất… cứ thế trở thành sự thật.

“Tai cô hỏng rồi thì lên trung tâm điều khiển mà nộp đơn, xin đổi một đôi mới. Đỡ làm lỡ chuyện chính.”

Z mỉm cười, nhìn thẳng vào cô.

Tạ Phùng San không đáp lại.

Nói chính xác hơn, kể từ khoảnh khắc đó, cô không còn nói một lời nào.